Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Đi về phía đảo


Trả phòng khách sạn lúc 5 giờ sáng, không cần gọi taxi từ hôm trước mà chỉ cần ra trước cửa khách sạn là có thể bắt taxi ngay. Trời mờ sáng, vừa bước chân nhanh ra sát đường ngó xem có chiếc taxi nào sắp đến không thì bị chặn ngay bởi cánh tay của anh bảo vệ đang đứng bên vỉa hè cùng lời cảnh báo: "Chị đứng gần vào phía trong đi". Cảm nhận thấy, Sài Gòn không an toàn mặc dù mình không hỏi, anh bảo vệ cũng không giải thích gì.


Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Nửa ngày đầu tiên


Sài Gòn nắng ấm, nhưng hình như mình thích cái lạnh của mùa Đông Hà Nội hơn. Ra đường, không nghĩ sẽ choàng lên bộ cánh là chiếc váy đơn giản, không tay như khi ở nhà tưởng tượng được, vậy là quần đũi mềm ghi sẫm và áo đen đơn giản, chắc mát hơn.


Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016

Lên đường


Từ nhiều năm trước, trong đầu đã nảy sinh ý định sẽ đi đâu đó một mình, xa gần không quan trọng. Đi một mình, vì biết rằng chẳng dễ chờ ai cùng sở thích, cùng có mong muốn đi vào thời gian phù hợp với mình. Vì vậy, ngoài những lần đi nhiều mình thì có cơ hội, sắp xếp được là một mình cũng đi ngay, ai thắc mắc gì cũng kệ. Đi, mới biết, khi xa nơi thân thuộc mình nghĩ gì, nhớ ai và cần gì hơn khi mà lúc nào bên mình cũng là ngổn ngang bổn phận, nghĩa vụ và trách nhiệm, là những buồn, vui cứ bị hòa trộn cùng cảm xúc của nhiều người. 

Lần này, lên đường vào những ngày giữa tháng Ba, hướng về phương Nam đầy nắng. Hà Nội đang còn lạnh, nhiệt độ chừng 20 độ C nhưng nơi sẽ đến là một vùng ấm áp. Chẳng biết cảm giác có khác nhiều khi đến nơi không? Lại nhớ những lần kéo vali một mình sang Singapore và Mỹ, mọi cảm xúc không hề giống như tưởng tượng lúc ở nhà.



Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Phải ngại con rồi!


Kết thúc khoá học, con zai cười cười đưa cho mẹ hai tờ giấy chứng nhận, một là sẽ giành giải Nobel và hai là sẽ trúng sổ số nhưng bị mất vé, thấy vui nhưng rất buồn cười. Hỏi ra, con zai nói hết khoá, có buổi kiểu vui chơi, mọi người cùng tham gia và vote cho ai đó, trừ mình, về dự đoán tương lai, ai được vote nhiều nhất sẽ được cấp giấy chứng nhận. Có khoảng gần chục lĩnh vực dự đoán, kiểu như sẽ thành một ai đó, trong đó có cả tốt và không tốt. Giấy chứng nhận con là người được vote nhiều nhất sẽ nhận giải Nobel, rất khiếp!



Có gì đó làm cho những kỷ niệm tuổi thơ của mẹ lại ùa về, tuổi 16 với bao nhiêu điều trong sáng và hoài bão... Hơn hai mươi năm nữa, con sẽ trở thành người đàn ông tuổi trung niên, như mẹ bây giờ. Khi đó, con sẽ không quên đã từng được nhận sự bình chọn, ủng hộ ngày xưa chứ?

Thấy vui mà bâng khuâng...


Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Ngôi làng không có lối đi


Với các dòng kênh xanh biếc bao quanh, ngôi làng Giethoorn không bị ồn ào bởi tiếng động cơ xe cộ vì không có đường đi, hấp dẫn bất kỳ du khách nào khi ghé thăm.


Ngôi làng Giethoorn cổ kính, bình dị nằm tại tỉnh Overijssel của Hà Lan giống như trong truyện cổ tích.


Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Super thông minh


Câu nói: 
- Cô là một cô gái quá thông minh!

Là câu mình được nghe sau khi kết thúc buổi phỏng vấn của một ngài lãnh đạo già (so với mình bây giờ thì chưa già ;-)) năm mình 23 tuổi. Tâm lý cẩn thận, chừng mực của một sinh viên mới ra trường trước những người lần đầu tiên gặp mặt, nhất là những câu khen, nên không hề cảm thấy sung sướng hay tin tưởng. Nhưng ra về, mình vẫn xâu chuỗi lại những gì đã trao đổi trong gần một tiếng, từ việc học hành, yêu đương, sở thích, nhu cầu, thử thách và nguyện vọng... Ơn trời, cái gì mình cũng nói thật. Sau đó ít hôm, mình được gọi đi làm!


Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Thăm thầy


Có lẽ, chẳng khi nào có thể nói lên đầy đủ những điều cứ đầy mãi lên trong tim về những thứ tưởng như vô hình mà lại là tất cả. Ai đó, có thể diễn đạt được bằng lời về tình cảm giành cho ai đó, còn mình, trước những gì thiêng liêng, đôi khi chỉ bằng những nụ cười hay những giọt nước mắt lặng lẽ thôi...

Cả một đời, con gái chỉ có thể nói khi viết những dòng chữ trong "Phút giành cho cha" và cũng chỉ là "tình con mùa Vu Lan" khi nhớ mẹ. Với thầy, là tình yêu hoà trộn trong nỗi nhớ của bạn bè, trong kỷ niệm lẫn trong những giọt trào khoé mắt của "Hiền và Hà" khi nhắc về những ngày xa xưa...


Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Đi lễ đầu năm


Mình là người theo chủ nghĩa duy vật, không duy tâm, mọi điều được, mất, đến và đi diễn ra trong cuộc sống luôn được mình hiểu theo một logic tất yếu, là kết quả từ tư duy và hành xử của con người, mà theo duy tâm thì được gọi là "nhân quả".

Mình không duy tâm, nên không hiểu về các nghi thức đền, chùa. Không biết cách khấn vái, lễ lạt, cầu xin như nhiều người khác, nên đến chùa hay đền chỉ thích vào những hôm vắng lặng, thích ngắm sân chùa, cây cối, và thinh không... Không hiểu, không biết, nhưng không thấy nơi đền chùa là nơi xa lạ, khác biệt, mà trong lòng đâu đó vẫn tìm kiếm một niềm tin, một góc tâm hồn thanh tao nơi của Phật, bởi thế, thỉnh thoảng bạn rủ, mình cũng vẫn đi lễ chùa...




Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016

Quà tết cha mẹ



"Cha tôi mỗi ngày một già yếu đi, mỗi lần tôi về xót xa. Nhưng tôi đã tìm ra cách..."

Ai nghe cái quảng cáo hấp dẫn, "đặt vấn đề" quá đúng với tâm trạng mọi người này cũng phải tập trung để... nghe tiếp. Xem coi, tìm ra cách gì mà có thể giải quyết được vấn đề nặng trĩu nan giải là cha mỗi ngày một già yếu chống gậy run rẩy?

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Vấn đề lớn


Vậy là gần nửa năm sau cái thông báo đầy hào hứng của anh bạn cùng nhà: 
- Anh sẽ đi Sa Pa, khách sạn là hạng five star duy nhất ở đó vào giai đoạn hoàn thiện nên các nhà thầu gồm cả nước ngoài sẽ cùng làm, anh phải có mặt. Cùng đi còn có cả anh Hưng TGĐ và một số anh em khác.

Mình không hình dung được lúc ấy rằng chuyến công tác này sẽ kéo dài đến hết năm, có nghĩa là chừng hơn ba tháng mình phải ở nhà với hai bạn trẻ vào giai đoạn học hành vất vả nhất sẽ thế nào? Vậy là cứ như hâm hâm khi nhìn thấy anh bạn tón tón lên đường.


Rủ bạn trẻ selfie khi bỗng dưng hào hứng.

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

Mẫu chè!


Nói rằng nếu nằm được lên tán lá chè thì sẽ có những bức hình rất đẹp, mấy đứa bạn không tin. Vậy là mình làm mẫu, ngon lành!



Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

Bùi An Hà


Chiều, mở hộc tủ đầu giường, thấy tập thư cũ. Tần ngần mở ra, đọc lại những bức thư thời còn đi học. Lại thấy lòng ngổn ngang...


Thư của An Hà, một lá thư đặc biệt viết ngày 19/2/1992, chẳng đầu chẳng cuối. Nét chữ nghiêng đều tăm tắp, giọng điệu ngang tàng, sâu sắc của cô gái cựu trường Ams. đúng như con người An Hà vậy, mà lúc ấy nào đã đến tuổi 20. Đã hai mươi mấy năm trôi qua, tiếc là An Hà không theo đuổi nghề luật sư đã chọn mà rẽ sang theo đuổi giấc mơ nước Mỹ, lâu lắm rồi chẳng được gặp lại nhau. Cầm mãi bức thư trên tay, đọc đi đọc lại đến mấy lần mà thấy hình như trong những gì An Hà cảm nhận, mình vẫn thế, chẳng có gì đổi thay.


Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Noel năm nay


Tôm, cực giống mẹ cả về hình thức và tính cách. Khác mỗi một điều, dùng ngôn từ chưa chuẩn nên thỉnh thoảng "cãi đài" làm mẹ muốn phát điên :P. Kết thúc năm 2015, vậy là sắp tròn 16 tuổi, nhà trường khám sức khoẻ, cao 1,80m, nặng 66kg, mẹ thấy lo vì hơi gầy và không biết có đến được kỳ vọng là "mét tám tám"? bởi, không còn nhịp tăng mười phân một năm nữa mà lớn chậm lại rồi.

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Sắc thái ngày cuối năm


Một năm đã qua đi, bao điều đã trở thành kỷ niệm. Những ngày cuối năm là những ngày tưởng yên ổn lại là những ngày đầy tâm tư...


Dự kiến sẽ một mình đến Bắc Kinh phải huỷ vì phiên xử ngày cận kề năm cũ. Đứng trước thềm phòng xử chứng kiến những gương mặt lo âu, những ánh mắt trông chờ, những lời rụt rè hỏi luật sư về những điều không hiểu, những giọt nước mắt rơi... mà thấy đâu đó những ngày tháng đầu tiên bước chân vào trường Luật, thấy lời hứa với bản thân khi là một sinh viên còn non nớt, bỗng hiện về.

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Mỹ Kinh


Cuối tuần, gặp các "sĩ quan" của CTX tại buổi mừng khách sạn Mỹ Kinh đi vào hoạt động, mình mới biết blog của mình luôn có nhiều người mong chờ, thấy thật áy náy khi không chăm chỉ viết như trước đây, thấy thật ngại khi tâm trí vẫn còn dồn vào việc kiếm tiền để đi chơi xa nữa, thấy hối lỗi với lời khuyên của anh bạn cùng nhà rằng hãy viết, hãy làm điều mình thích hơn là nghĩ nhiều, lo nhiều để cái mặt cứ nhàu đi!