Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016
Lan man cho những điều mơ ước
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016
Nơi mình đã bước đi rất nhẹ
Buổi sáng đầu tiên đến Côn Đảo, trong thời gian gần trọn buổi sáng chờ đợi có phòng khách sạn mình đã một mình đi thăm gần hết những di tích nơi này. Âu có lẽ cũng là ai đó muốn mình như vậy.
Đây là trại Phú Hải. Bước vào sau cánh cổng, nhìn khuôn viên sạch sẽ, yên ắng mà không thể ngờ rằng bên trong những dãy nhà giam được gọi là "giảng đường" cho những người cách mạng, đã làm cho trái tim nhỏ bé của mình bàng hoàng, thắt lại.
Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016
Cố gắng để ngày mai lại viết
Gần hai tháng rồi, không viết gì, chuyện Côn Đảo vẫn dở dang chưa hết.
Gần hai tháng, chẳng xem tivi.
Gần hai tháng, chẳng đọc được mấy cuốn sách mua về, cứ chỏng chơ ra đấy.
Gần hai tháng, ù đầu lo con chuyện thi cử
Gần hai tháng, lo chuyện học hành, hồ sơ, giấy tờ, nhà cửa
Gần hai tháng, chẳng được cafe sáng một mình...
Thời gian...
Thương ai vất vả
Sợ cả những thứ mơ hồ...
Viết, liệu có cân bằng được lại?
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016
Ước gì khi trước biển
Xe dừng hẳn tận trong sân khách sạn Thiên Tân, mình khá bất ngờ với nơi này vì không hề giống như đã nghĩ. Hơi một chút ngần ngại vì chủ ý ban đầu book phòng ở Saigon Con Dao resort để mong có một đêm ngủ ngon, nhưng đã đổi ý từ khi nạp thông tin của anh tài xế. Giá phòng bằng một nửa dự kiến ban đầu, nhưng có lẽ tiền dự tính chi trả cho một đêm trước khi đến đây giờ đã nghĩ sẽ giành được thêm cả cho việc khác, vì đã biết sẽ chẳng có thời gian nằm trong phòng nhiều nữa rồi. Biển đẹp thế, chỉ về khách sạn lúc không còn sức mà đi thôi.
Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016
Hiền hoà nơi sóng vỗ
Khi máy bay cất cánh rời sân bay Tân Sơn Nhất, phố phường xa dần trong tầm mắt, chỉ còn lại những vệt đường đại lộ xa dài tít tắp nối trung tâm tới ngoại thành. Từ cao nhìn xuống, những suy tư về cuộc sống bỗng trỗi dậy khi dõi theo những đoàn người xe đang di chuyển trên con đường lớn, nhỏ xíu như những đàn kiến nối đuôi nhau ngược xuôi trong sớm Sài Gòn. Thấy mình, thật nhỏ nhoi...
Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016
Phải chăng là lạc bước
Lần đầu tiên ngồi trên máy bay ATR. Cảm nhận rõ, chuyến bay nội địa đường ngắn nó khác biệt với những chuyến bay dài rõ ràng. Chỗ ngồi chật, máy bay bé, ngăn để hàng thấp và hẹp đến độ cái túi mình xách tay để vào rất khó, khách hàng phải ngồi chia đều hai phía giúp máy bay được cân bằng. Cất cánh, phi hành đoàn được giới thiệu chỉ có cơ trưởng người Ecuado và một nữ tiếp viên, thấy chuyến bay có gì đó như ít độ an toàn hơn hẳn.
Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016
Đi về phía đảo
Trả phòng khách sạn lúc 5 giờ sáng, không cần gọi taxi từ hôm trước mà chỉ cần ra trước cửa khách sạn là có thể bắt taxi ngay. Trời mờ sáng, vừa bước chân nhanh ra sát đường ngó xem có chiếc taxi nào sắp đến không thì bị chặn ngay bởi cánh tay của anh bảo vệ đang đứng bên vỉa hè cùng lời cảnh báo: "Chị đứng gần vào phía trong đi". Cảm nhận thấy, Sài Gòn không an toàn mặc dù mình không hỏi, anh bảo vệ cũng không giải thích gì.
Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016
Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016
Lên đường
Từ nhiều năm trước, trong đầu đã nảy sinh ý định sẽ đi đâu đó một mình, xa gần không quan trọng. Đi một mình, vì biết rằng chẳng dễ chờ ai cùng sở thích, cùng có mong muốn đi vào thời gian phù hợp với mình. Vì vậy, ngoài những lần đi nhiều mình thì có cơ hội, sắp xếp được là một mình cũng đi ngay, ai thắc mắc gì cũng kệ. Đi, mới biết, khi xa nơi thân thuộc mình nghĩ gì, nhớ ai và cần gì hơn khi mà lúc nào bên mình cũng là ngổn ngang bổn phận, nghĩa vụ và trách nhiệm, là những buồn, vui cứ bị hòa trộn cùng cảm xúc của nhiều người.
Lần này, lên đường vào những ngày giữa tháng Ba, hướng về phương Nam đầy nắng. Hà Nội đang còn lạnh, nhiệt độ chừng 20 độ C nhưng nơi sẽ đến là một vùng ấm áp. Chẳng biết cảm giác có khác nhiều khi đến nơi không? Lại nhớ những lần kéo vali một mình sang Singapore và Mỹ, mọi cảm xúc không hề giống như tưởng tượng lúc ở nhà.
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016
Phải ngại con rồi!
Kết thúc khoá học, con zai cười cười đưa cho mẹ hai tờ giấy chứng nhận, một là sẽ giành giải Nobel và hai là sẽ trúng sổ số nhưng bị mất vé, thấy vui nhưng rất buồn cười. Hỏi ra, con zai nói hết khoá, có buổi kiểu vui chơi, mọi người cùng tham gia và vote cho ai đó, trừ mình, về dự đoán tương lai, ai được vote nhiều nhất sẽ được cấp giấy chứng nhận. Có khoảng gần chục lĩnh vực dự đoán, kiểu như sẽ thành một ai đó, trong đó có cả tốt và không tốt. Giấy chứng nhận con là người được vote nhiều nhất sẽ nhận giải Nobel, rất khiếp!
Có gì đó làm cho những kỷ niệm tuổi thơ của mẹ lại ùa về, tuổi 16 với bao nhiêu điều trong sáng và hoài bão... Hơn hai mươi năm nữa, con sẽ trở thành người đàn ông tuổi trung niên, như mẹ bây giờ. Khi đó, con sẽ không quên đã từng được nhận sự bình chọn, ủng hộ ngày xưa chứ?
Thấy vui mà bâng khuâng...
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016
Ngôi làng không có lối đi
Với các dòng kênh xanh biếc bao quanh, ngôi làng Giethoorn không bị ồn ào bởi tiếng động cơ xe cộ vì không có đường đi, hấp dẫn bất kỳ du khách nào khi ghé thăm.
Ngôi làng Giethoorn cổ kính, bình dị nằm tại tỉnh Overijssel của Hà Lan giống như trong truyện cổ tích.
Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016
Super thông minh
Câu nói:
- Cô là một cô gái quá thông minh!
Là câu mình được nghe sau khi kết thúc buổi phỏng vấn của một ngài lãnh đạo già (so với mình bây giờ thì chưa già ;-)) năm mình 23 tuổi. Tâm lý cẩn thận, chừng mực của một sinh viên mới ra trường trước những người lần đầu tiên gặp mặt, nhất là những câu khen, nên không hề cảm thấy sung sướng hay tin tưởng. Nhưng ra về, mình vẫn xâu chuỗi lại những gì đã trao đổi trong gần một tiếng, từ việc học hành, yêu đương, sở thích, nhu cầu, thử thách và nguyện vọng... Ơn trời, cái gì mình cũng nói thật. Sau đó ít hôm, mình được gọi đi làm!
Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016
Thăm thầy
Có lẽ, chẳng khi nào có thể nói lên đầy đủ những điều cứ đầy mãi lên trong tim về những thứ tưởng như vô hình mà lại là tất cả. Ai đó, có thể diễn đạt được bằng lời về tình cảm giành cho ai đó, còn mình, trước những gì thiêng liêng, đôi khi chỉ bằng những nụ cười hay những giọt nước mắt lặng lẽ thôi...
Cả một đời, con gái chỉ có thể nói khi viết những dòng chữ trong "Phút giành cho cha" và cũng chỉ là "tình con mùa Vu Lan" khi nhớ mẹ. Với thầy, là tình yêu hoà trộn trong nỗi nhớ của bạn bè, trong kỷ niệm lẫn trong những giọt trào khoé mắt của "Hiền và Hà" khi nhắc về những ngày xa xưa...
Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016
Đi lễ đầu năm
Mình là người theo chủ nghĩa duy vật, không duy tâm, mọi điều được, mất, đến và đi diễn ra trong cuộc sống luôn được mình hiểu theo một logic tất yếu, là kết quả từ tư duy và hành xử của con người, mà theo duy tâm thì được gọi là "nhân quả".
Mình không duy tâm, nên không hiểu về các nghi thức đền, chùa. Không biết cách khấn vái, lễ lạt, cầu xin như nhiều người khác, nên đến chùa hay đền chỉ thích vào những hôm vắng lặng, thích ngắm sân chùa, cây cối, và thinh không... Không hiểu, không biết, nhưng không thấy nơi đền chùa là nơi xa lạ, khác biệt, mà trong lòng đâu đó vẫn tìm kiếm một niềm tin, một góc tâm hồn thanh tao nơi của Phật, bởi thế, thỉnh thoảng bạn rủ, mình cũng vẫn đi lễ chùa...
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016
Quà tết cha mẹ
"Cha tôi mỗi ngày một già yếu đi, mỗi lần tôi về xót xa. Nhưng tôi đã tìm ra cách..."
Ai nghe cái quảng cáo hấp dẫn, "đặt vấn đề" quá đúng với tâm trạng mọi người này cũng phải tập trung để... nghe tiếp. Xem coi, tìm ra cách gì mà có thể giải quyết được vấn đề nặng trĩu nan giải là cha mỗi ngày một già yếu chống gậy run rẩy?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)