Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Mỹ Kinh


Cuối tuần, gặp các "sĩ quan" của CTX tại buổi mừng khách sạn Mỹ Kinh đi vào hoạt động, mình mới biết blog của mình luôn có nhiều người mong chờ, thấy thật áy náy khi không chăm chỉ viết như trước đây, thấy thật ngại khi tâm trí vẫn còn dồn vào việc kiếm tiền để đi chơi xa nữa, thấy hối lỗi với lời khuyên của anh bạn cùng nhà rằng hãy viết, hãy làm điều mình thích hơn là nghĩ nhiều, lo nhiều để cái mặt cứ nhàu đi!




Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Mưa ngâu


Em có biết mùa Đông vừa thảng thốt
Khi mà em hát lại khúc mưa ngâu
Thảng thốt nhớ bao điều từng vùi lấp
Và một mùa sen từng day dứt về nhau. 


Chẳng ai nghĩ rồi chia tay như thế
Em dấu mình đằng sau những thờ ơ
Anh gói lại nỗi buồn trong lặng lẽ
Bài ca chìm trong quên lãng đến giờ .



Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Duyên bác sĩ


Chiều nay, lấy hết can đảm đi khám răng. Lại phát huy cái bản sắc miền núi, đi đường chẳng phán đoán gì nên đến đầu phố Yết Kiêu bị một anh mắng cho một phát "Ơ cái gì, hỏi đã chỉ cho thì chỉ có đúng thôi, ơ ơ cái gì?" khi mình vừa cất lời "Ơ..." vì đứng trước nhà số 2 mà số 1 thì anh ấy bảo ở trên giữa phố. Nghĩ lại, thấy mình dở người. Phố Yết Kiêu một chiều, đi đến giữa phố rồi mà không hề nghĩ cái Cung Văn Hóa Việt Xô nó chiếm đến 1/3 phố mà cứ nhìn bên phải thấy số nhỏ dần là tiến. Thấy hơi tức tức vì bị đối xử kiểu như mình không phải là phụ nữ, dù đã thông cảm là anh ấy chắc nghĩ mình nghi ngờ anh ấy trả lời sai. Một giây nhận định, anh ấy là người sống tại nơi này, có vẻ như chủ một trong mấy cái cửa hiệu góc phố đó vì anh đang ngồi bên cái bàn uống nước được kê hẳn ra giữa hè vốn đã chật bởi hàng xe máy ngay bên. Anh ấy quen được người khác nghe lời rồi, chắc thế!

Vòng xe sang phố Trần Bình Trọng rồi đi lại từ đầu phố Yếu Kiêu. Đúng là số 1 Yết Kiêu khó nhìn thật, tòa nhà có sân cao hơn hè phố lại còn tụt hẳn vào trong. Đen một nỗi, phòng răng ở đó đã chuyển đến phố Phạm Ngọc Thạch trước đó 2 tuần, thấy cái vụ bị mắng thêm phần nhức nhối! May mà anh bảo vệ ở đó chỉ dẫn ân cần, dễ chịu, mình nói lời cảm ơn cũng thấy đỡ tiếc lời.


Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Lại có quà



Cuối tuần trước, nhận được lời nhắn có mặt vào sáng thứ Hai đầu tuần để chia tay anh Khắc Việt đi định cư ở Mỹ và ra mắt sách mới của anh Trọng Luân. Sự thân tình các anh giành cho làm mình không có cảm giác các anh là những người rất quan trọng, mà chỉ thấy các anh như là những người hiển nhiên gần gũi với mình thôi, rất thân tình, nên nhận lời.


Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Việc nhà

Điện thoại reo...

- Đang làm gì đấy?
- Em đang xem ti-vi thôi. 
- Ở nhà thế nào? Tôm Ốc ngoan không?
- Cũng bình thường, Tôm Ốc học hành không vấn đề gì, chỉ tội sểnh ra là chơi điện tử thôi, việc gì cũng phải giục.
- Ừ, để anh điện thoại nói chuyện với Tôm.
- Vầng.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Yên Tử tháng Mười


Nếu như đến đâu đó là nơi mình thực sự muốn đến, những kỷ niệm lưu lại sẽ luôn đẹp, quý giá mãi theo thời gian. 

Tháng Mười, Yên Tử đẹp như tranh. Nắng vàng rực và những tán lá vẫn còn xanh, màu xanh ánh lên trong vắt, dịu dàng che bớt đi những tia nắng xiên chiếu lên con đường mòn uốn lượn quanh những thân cây mốc, già... Đẹp thật là đẹp.




Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Nhớ Thoa Mì



Nó mời về dự cưới con gái đi lấy chồng mà cứ thấy nôn nao, cồn cào, như ngày Tết năm 1992, ra nhà nó chơi như bao Tết khác nhưng nó chẳng còn ở nhà. Chỉ gặp và chứng kiến Ba nó nhìn mình khóc tu tu vì nhớ nó, thương nó chẳng được đi học như mình. Ai bảo xinh cho lắm vào, lại còn lấy phải anh đang xoắn lên cần lấy vợ. Mình ghét mấy anh đã zà lại còn tinh mắt lắm :D.


Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Khi bố không còn


Cái chết luôn luôn bất ngờ. Thậm chí những người bệnh vô phương cứu chữa cũng hy vọng rằng họ không chết hôm nay. Có thể sau một tuần. Nhưng chính xác không phải bây giờ, không phải hôm nay.
Cái chết của cha tôi đã còn hơn cả bất ngờ. Ông ra đi ở tuổi 27 như một vài nhạc sĩ nổi tiếng từ “câu lạc bộ 27”. Ông còn trẻ, rất trẻ. Bố của tôi không là nhạc sĩ cũng không phải là người nổi tiếng. Ung thư không lựa chọn nạn nhân của mình. Ông ra đi khi tôi mới 8 tuổi – tôi đã đủ lớn để nhớ về ông suốt cả cuộc đời. Nếu ông chết sớm hơn ở tôi sẽ không có những ký ức về bố và tôi sẽ không cảm thấy đau đớn nhưng như vậy tôi đã không có bố. Nhưng tôi vẫn nhớ về ông bởi vì tôi đã có bố.


Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Lâu rồi...


Post cái ảnh chụp hai bố con đèo nhau bằng xe máy trên phố La Thành hôm nào (không nhớ) lên facebook, viết vài lời tâm trạng mà thấy thời gian cứ ào ạt ùa về...



Lâu rồi,

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Nghĩ chuyện đi - về


Lâu rồi không có tâm trí đâu để viết. Sáng nay cafe, nghĩ lâu rồi không về nhà. 

Kể từ hôm đi Mù Cang Chải vụ mật ong hôm 30-4, không về. Nhiều khi nhớ nhà, nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ mà chẳng hiểu sao cứ để nỗi nhớ mãi trong lòng. Có lẽ là quy luật, ai cũng trải qua một cuộc đời với đầy đủ tuổi thơ, trưởng thành, gia đình, con cái, sự nghiệp, về già, ốm đau, bệnh tật... Nhiều thứ ngổn ngang, lo lắng nhưng không dám nói vì giờ đây bố mẹ không còn mạnh mẽ như ngày xưa, không còn như những ngày vất vả để nuôi ba anh em lớn khôn, trưởng thành nữa...

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Làm thầy


Đêm, chẳng thấy dài vì giờ đã là 4 giờ 04 phút sáng. 6 giờ 15 phải dậy lo bữa sáng cho 2 con trai nhưng cũng đành chịu, chẳng ngủ được, vì ly cafe lúc 11 giờ Tôm pha giúp mẹ đêm qua. Tưởng chỉ đủ tỉnh táo sau khi cả tối trao đổi mật ong, facebook, để học tiếng Anh đến 12 giờ rồi đi ngủ như mọi khi, không ngờ tai hại. Vậy là tìm đọc linh tinh cho mỏi mắt...

Lại là những "tin tức" gây trăn trở, về giáo dục, về vấn nạn làm thầy. Mình cứ nghĩ...


Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Chỉ còn lại cơn mưa

Bài viết của Nhạc sĩ Diệp Chí Huy
về một người bạn của chúng tôi

Giang Tuấn Đạt sinh ngày 26 tháng 06 năm 1974, tại Gia Lâm Hà Nội , tốt nghiệp khóa K15 đại học Luật Hà Nội 1990-1995, du học đại học Kinh tế Budapest (Hungary) rồi định cư và công tác tại  Budapest từ năm 2001 là tác giả phần lời bài "Chỉ còn lại cơn mưa". 

Nhờ internet, mà cụ thể là yahoo blog  ngày trước tôi và Giang Tuấn Đạt kết nối liên lạc với nhau, khi đó tôi gửi cho anh nghe bài này ,có một sự trùng hợp lúc đó nơi anh ở ở nước ngoài đang là mùa mưa, nghe bài này  anh rất cảm động và có nhắn trên blog cho tôi  . Có một điều thật đáng tiếc là cho đến giờ này tôi và anh chưa có dịp trực tiếp gặp nhau .Nhân chương trình sắp đến tôi đã liên lạc và đây là thư mới nhận của anh  lúc 10.39PM ngày 28 tháng  10 năm 2015 nhắc lại  kỷ niệm khi anh lần đầu tiên nghe bài này.


Trời mưa, nghĩ về chân với cẳng


Sáng sớm nay, Hà Nội mưa to, trời tối sầm...

Hà Nội cứ mưa to làm bao nhiêu cảnh và vật thay đổi. Vừa sáng ra đã đủ các tình huống được post lên facebook, không biết không được. Nào là tắc đường, nào là ướt quần ướt áo, nào là phố cũng như sông, nào là mưa thì nghe nhạc, nào là thèm uống rượu lúc mưa...!

Mình thì, hoãn một lịch làm việc, nghĩ đến bữa trưa với nồi canh sườn hầm khoai sọ, đậu rán, mắm chanh ớt, thế là đúng ý, xong bữa, đủ năng lượng cho 2 anh bạn trẻ. Rảnh rỗi, nên nghĩ đến cái bộ dạng mình, trời mưa không cafe, không bị ướt, ra vào ngắm gương đến mấy chục lần, đau đầu nghĩ làm gì để khắc phục cái ngẫu hứng chiều qua bỗng dưng uốn uốn với lượn lượn mái tóc vốn dĩ đã thầm hứa không bao giờ tham vọng nó đẹp hơn.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Cô-ca nóng




Mình rất thích ngồi cafe vào buổi sáng những khi rảnh rỗi. Thường thì ngồi một mình, bởi không muốn rủ rê làm ảnh hưởng đến ai vì hầu như thời gian mình muốn thư giãn  luôn là thời gian người khác phải làm việc, lúc 9 giờ sáng chẳng hạn. Ấy vậy mà, hiếm khi cafe một mình mà quán vắng, toàn thấy mọi người đi thành nhóm, nói cười, trò chuyện say sưa, chẳng có người ngồi im lặng một mình với cafe cùng smartphone hoặc cuốn sách như mình, vậy nên, đã có không ít người nghĩ sao mình lại hay đi cafe một mình thế, sao không rủ ai cùng trò chuyện,... vân vân và vân vân...