Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013
Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013
Chưa về đã nhớ
Mấy ngày mải đi chơi quá nên tối về muốn post bài thì lại mệt, muốn ngủ vì ngày hôm sau còn hấp dẫn. Lần này đi có một tuần, cả nhà, mình phải là "tour guide" nên trách nhiệm nặng nề. Phải lo cả chỗ ăn, chỗ nghỉ, chỗ chơi lẫn chỗ giải trí vì vậy "chương trình" cứ chạy trong đầu mình không ngừng nghỉ. Mục đích lớn nhất với mình là sau những chuyến đi như thế này, những gì các con "mắt thấy, tai nghe" tự nhiên ngấm vào suy nghĩ, và ước mơ được vươn mình ra thế giới sẽ tự nhiên xuất hiện...
Chiều nay, định đi thăm Garden by the Bay rồi lại không đi được vì trẻ con hào hứng với bể bơi quá, bể bơi trên lưng chừng trời ! Tối, cả nhà ra City Hall ăn McDonald vì trẻ con ăn mấy bữa liền vẫn thích. Mình đưa cả nhà tới Raffle City, ngay phía trên của City Hall MRT (Mass Rapid Transport) và ngồi tại nơi quen thuộc. Ăn tối xong, cả nhà đi bộ sang Funan Tower xem có còn mở cửa không để Tôm Ốc xem lại chiếc máy SP3 mấy hôm cứ "rình" cơ hội khi về nếu mẹ còn tiền thì mua một chiếc ! Qua đường tại ngã tư Coleman Street - North Bridge Road. tự nhiên bâng khuâng quá. Dù hôm mới đến đây đã dắt con tới nơi này và giới thiệu với các con về nơi ngày xưa mẹ từng học, vậy mà chẳng hiểu sao tối nay bỗng nhớ nơi này quá !
Đây là trung tâm Singapore nên chủ yếu là các tòa nhà văn phòng, ban ngày người xe đông nghịt. Ngay sau lưng mình là Funan DigitalLife Mall nổi tiếng
Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013
Việc ngày hôm qua
Chuẩn bị những thứ mang theo cho chuyến đi Singapore, tưởng là đơn giản vậy mà khi mọi thứ gọn gàng là lúc tôi bải hoải. Có lẽ mệt phần nhiều là do nghĩ làm sao mang càng ít càng tốt, nhưng lại thật hữu dụng. Thực sự đó là một sự cân nhắc, đấu tranh loại bỏ khó kinh người. Tôi cũng không biết tại sao tôi không mặc kệ đi, cứ phụ thuộc vào người khác đi cho nhẹ chuyện, làm ít thì tươi tỉnh nhiều sẽ hiệu quả hơn làm nhiều mà mặt mày méo xẹo chứ nhỉ ? Biết vậy mà... vẫn đâm đầu vào phục vụ, muốn chết !
Tối qua, để có thể nghĩ "Ok, it's all ready !" là lúc tôi chẳng nhớ nổi mình đã làm thế nào để gọn gàng được thế nữa, mệt phờ. Một đống bát đũa sau ăn nghĩ đến cho vào máy cũng chẳng buồn làm nữa nói gì đến dọn. May mà anh xã tự nhiên lại nói để đấy nghỉ đi, anh dọn nốt cho. Oài, nghe thế này chắc ai cũng bảo mình sướng, nhỉ ? Lần thứ mấy trong đời làm vợ của mình anh ấy giúp mình rồi đấy ! Việc nhẹ nhàng cho nên biết đâu anh ấy thấy danh hiệu "giỏi việc nước đảm việc nhà" của Việt Nam mình thật là văn minh, sáng suốt !
Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013
Tình con mùa Vu Lan
Một lần gần đây tôi hỏi Ốc : "Con yêu ai nhất ?". Con tôi ngập ngừng trước câu tôi hỏi. Tôi hiểu cảm giác này và hỏi tiếp một câu : "Con yêu bà Ngoại nhất đúng không ?". Ốc trả lời "vâng" và nói thêm "bà Ngoại hiền...". Tôi không ngạc nhiên bởi đó thực sự là câu trả lời tôi hằng mong đợi. Tôi cũng hiểu lòng mình...
Ngày tôi gửi con cho mẹ, Ốc mới 18 tháng tuổi, nói bặp bẹ và bước chân còn chưa vững, lon ton... Mẹ nói với tôi : "Mới hai mấy tuổi đầu đã 2 con, chồng thì bận không có ai đỡ đần, cứ thế này thì làm sao có thời gian cho bản thân, học hành, phấn đấu được". Tôi biết mẹ luôn đúng và luôn có tư tưởng dạy tôi phải tự lực, vững vàng dù không bao giờ nói thẳng vào vấn đề ấy. Tôi tự nhủ "Gửi con cho mẹ là mẹ thêm vất vả, mình sẽ nhớ con lắm, nhưng theo cách nghĩ tích cực thì tôi đã gửi mẹ một niềm vui, con sẽ thay tôi ở bên mẹ"...
Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013
Có ảnh mới
Tuần trước, anh xã đi công tác xa không về kịp giờ, cử hai mẹ con đi dự cưới con bác Hòa, đồng nghiệp từ thời còn làm việc ở công ty kiến trúc HAAI (thuộc trường đại học Kiến trúc Hà Nội). Mình cũng quen và biết nhiều người ở công ty đó vì khi ấy đang là người yêu của anh xã mà, nên đi không ngại ngần gì. Gặp lại mọi người hôm ấy cũng vui. Tiệc cưới diễn ra ở ngay trên phố Láng Hạ nên hai mẹ con bắt taxi đi, còn về thì đi bộ ngắm phố Láng Hạ lúc lên đèn.
Post 2 cái ảnh tự chụp này, 1 tại tiệc cưới, 1 trên cầu vượt Láng Hạ, ngay trước tòa nhà Tập đoàn Dầu Khí. Lâu lâu mới có một cái ảnh mới nên show !
Tại tiệc cưới. Mình đùa gọi đây là "vắng trăng thì đã có sao" !
Trên cầu vượt Láng Hạ. Chụp bằng iPhone sắp tèo nên ánh điện đỏ lừ !
Ai bảo đi chơi là sướng
Không hiểu sao đợt này lười thế, rảnh rỗi mà chẳng biết viết gì. Chỉ nghĩ đến đi chơi. Muốn đi lại còn muốn đi xa. Mà muốn đi xa lại còn muốn đi một mình. Oái oăm ! Nghĩ đến đi, thế là đầu óc quay quay với kế hoạch dự tính : nào là đi vào mùa nào, Thu hay Xuân ? Nào là đi bao lâu ? Nào là đi "bụi" hay free & easy hay qua tour ? Nào là làm sao tránh được đợt thi học kỳ của 2 "ông tướng" ? Nào là bao nhiêu tiền thì welcome ? ...
Thế đấy. chỉ mới nghĩ đến đi đã đủ mệt rồi nói gì đến đi thật. Ai bảo cứ đi chơi là sướng ?
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Điện thoại sắp tèo rồi
Có 2 đứa con gần bằng nhau kể cũng vui nhưng mà mẹ thì giống như cảnh sát trưởng. Nhiều khi bực muốn phát điên mà mặt mũi con trai cứ tỉnh queo, trong khi bố chỉ có "è hè" một câu là đang ngồi cũng bật ngay dậy. Mà con trai thì thôi rồi, lúc rảnh chỉ nghĩ đến chơi. Mình đã từng ước giá như đứa thứ nhất là con gái cho nhà cân đối, dịu dàng đi một tí. Hôm qua, chán với camera trong điện thoại vì từ hôm phải thay cái IC về thì chụp ảnh mờ tịt. Chắc tiện thể nó thay luôn cái camera mới cho mình rồi !
Lúc tối, hai đồng chí con lại diễn cảnh chụm đầu vào nhau điện tử, phải thử lại xem ảnh chụp ra thế nào, nhân tiện làm bằng chứng để dọa nếu "vớ vỉn" sẽ có lúc khoe ra cho mọi người xem cho xấu mặt. Hai cu cậu biết mẹ hay facebook nên cũng dè chừng "nể" cái kiểu dọa dẫm của mẹ lắm. Post lên mấy cái ảnh này để thấy ảnh chụp bằng iPhone giờ đã bị mờ tịt và game thì là một loại hình kết nối tình thân đến thế nào !
Lúc đầu anh game còn em xem phim
Đoạn gay cấn anh gọi một câu em ghé ngay vào
Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013
Mười khác biệt giữa nam và nữ
Con gái mơ ước quá nhiều điều về người đàn ông trong mơ, còn con trai chỉ quan tâm người yêu mình có ngực to hay không.
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013
Hiến xác cho khoa học
Tối qua, quyết định đi ngủ sớm lúc hơn 10 giờ. Leo lên giường nằm rồi nghĩ “chẳng biết có ngủ ngay được không khi mà mọi ngày sớm thì cũng phải 12 giờ mới ngủ?”. Quyết tâm phải ngủ để sáng mai còn dậy lúc 5 giờ, thế là xoay mình úp mặt vào gối, im thít. Ông xã nhìn thế chẳng hiểu nghĩ gì mà lại hỏi “nằm thế không biết đang tưởng tượng gì đấy !”. Mình có tưởng tượng gì đâu nhưng hình như cũng không phải là cái đầu đang trống rỗng, nên trả lời “Hì, tưởng tượng gì đâu”. Nhưng mà nghĩ ngay lại vì hình như mình đang có nghĩ đến một việc, mình nghĩ đến bài báo đọc được lúc tối hay sao ấy ?
- À, mà em đang tưởng tượng thật, em nghĩ sẽ hiến xác cho y học sau khi chết !
- Ờ, được đấy !
- Em nghĩ, chết thì đằng nào chẳng thế, rồi cũng sẽ hỏa táng, rắc tro ra sông hoặc đem chôn, thế là hết. Sao không hiến xác nếu vẫn có người cần nhỉ ?
- Ừ. Có sao đâu ?
- (Đồng chí này chẳng biết có thương tiếc gì mình khi mình chết không nhỉ ?!!)
Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013
Nỗi lòng Thuỷ Tinh
Khi nỗi cô đơn đã trở thành biển cả
Anh hoá thân vô cảm tự ngàn xưa
Thì không hẹn cớ sao Em lại đến
Dấu chân in thành nhịp của tương tư.
Thuỷ Tinh vẫn làm vua nơi điện cũ
Vô cảm bao năm, giờ chợt biết đớn đau
Sẵn sàng đổi mọi vàng son vương phủ
Để được một lần làm nỗi nhớ trong nhau.
Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013
Động lực của ta đây !
Du lịch một mình - tại sao không ? !
Mọi chuẩn bị cho chuyến du lịch của cả nhà vào đầu mùa hè đã được bàn tính kỹ càng từ trước Tết. Vậy mà, đùng một cái, con gái - sinh viên đại học năm hai - thỏ thẻ, “nhỏ bạn rủ về quê nó chơi một tuần, con chỉ xin mẹ số tiền mua tour là đủ”; thằng em, được thể, nói luôn: “Con muốn đổi cây đàn tốt hơn, con cũng không đi”.
Mọi chuẩn bị cho chuyến du lịch của cả nhà vào đầu mùa hè đã được bàn tính kỹ càng từ trước Tết. Vậy mà, đùng một cái, con gái - sinh viên đại học năm hai - thỏ thẻ, “nhỏ bạn rủ về quê nó chơi một tuần, con chỉ xin mẹ số tiền mua tour là đủ”; thằng em, được thể, nói luôn: “Con muốn đổi cây đàn tốt hơn, con cũng không đi”.
Chiều mưa (tiếp và hết)
Vậy mà sao buổi chiều nay, ngồi đối diện với một người đàn ông xa lạ, mình lại nhớ đến quay quắt cái cảm giác của ngày xưa, của người thiếu nữ thế kia ? Mình cũng không biết, hay tại trời vẫn cứ mưa ?
Một lần nữa người phụ nữ lại nhíu mày. Làm thế nào mình lại ngồi ở đây nghĩ lan man thế này ? Mình muốn tìm cảm giác lạ hay thực sự muốn đổi thay ? Mình chẳng phải đang sống tốt đó sao ? Công việc ở công ty ổn định, những buổi tối ta bà với bạn bè, đôi lúc đi lẻ với một anh nào đó, coi "đường được" một chút. Một vài nụ hôn nhẹ nhàng, đôi cái mỉm cười lẳng lơ mà chẳng tới đâu, chỉ đủ để ôm gối ngủ ngon giấc trong đêm với một chút bồi hồi vậy thôi !
- Cô có thích đi du lịch không ?
Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013
Truyện ngắn : Chiều mưa
Một góc quán cafe thật êm ả. Buổi chiều, khách vắng. Bên ngoài trời lại mưa. Cơn mưa vừa tới hình như đang ảnh hưởng đến những vùng miền phía Nam. Chỉ là mưa dầm dề rồi mưa rả rích vậy thôi, đâu có khắc nghiệt như ngoài kia. Bất chợt, người phụ nữ thấy ngượng nghịu, đôi tay để trên bàn nãy giờ như thừa thãi, thô kệch. Chị len lén đặt tay xuống đùi, liếc mắt về phía người đối diện. Anh ta cũng đang nhìn ra ngoài, không biết ngắm mưa hay suy tư gì. Đó, "đối tượng" của chị đó ! Nhỏ bạn thân rủ rỉ "Mày đừng lo, bảo đảm vô cùng lịch sự. Người ta lịch lãm lắm, lại rất "thoáng", gần nửa đời lăn lộn, có gì mà không trải qua phải không ? Mày tin tao đi, chắc chắn hợp "gu" với mày mà...".
Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013
Phụ nữ thật sự muốn gì
Gì thế này? Trên giường động phòng không phải mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Haley
(Dịch từ Robinsweb)
Vua Arthur, vị vua trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết.
Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải đầu hàng. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)