Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Lại có quà



Cuối tuần trước, nhận được lời nhắn có mặt vào sáng thứ Hai đầu tuần để chia tay anh Khắc Việt đi định cư ở Mỹ và ra mắt sách mới của anh Trọng Luân. Sự thân tình các anh giành cho làm mình không có cảm giác các anh là những người rất quan trọng, mà chỉ thấy các anh như là những người hiển nhiên gần gũi với mình thôi, rất thân tình, nên nhận lời.


Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Việc nhà

Điện thoại reo...

- Đang làm gì đấy?
- Em đang xem ti-vi thôi. 
- Ở nhà thế nào? Tôm Ốc ngoan không?
- Cũng bình thường, Tôm Ốc học hành không vấn đề gì, chỉ tội sểnh ra là chơi điện tử thôi, việc gì cũng phải giục.
- Ừ, để anh điện thoại nói chuyện với Tôm.
- Vầng.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Yên Tử tháng Mười


Nếu như đến đâu đó là nơi mình thực sự muốn đến, những kỷ niệm lưu lại sẽ luôn đẹp, quý giá mãi theo thời gian. 

Tháng Mười, Yên Tử đẹp như tranh. Nắng vàng rực và những tán lá vẫn còn xanh, màu xanh ánh lên trong vắt, dịu dàng che bớt đi những tia nắng xiên chiếu lên con đường mòn uốn lượn quanh những thân cây mốc, già... Đẹp thật là đẹp.




Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Nhớ Thoa Mì



Nó mời về dự cưới con gái đi lấy chồng mà cứ thấy nôn nao, cồn cào, như ngày Tết năm 1992, ra nhà nó chơi như bao Tết khác nhưng nó chẳng còn ở nhà. Chỉ gặp và chứng kiến Ba nó nhìn mình khóc tu tu vì nhớ nó, thương nó chẳng được đi học như mình. Ai bảo xinh cho lắm vào, lại còn lấy phải anh đang xoắn lên cần lấy vợ. Mình ghét mấy anh đã zà lại còn tinh mắt lắm :D.


Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Khi bố không còn


Cái chết luôn luôn bất ngờ. Thậm chí những người bệnh vô phương cứu chữa cũng hy vọng rằng họ không chết hôm nay. Có thể sau một tuần. Nhưng chính xác không phải bây giờ, không phải hôm nay.
Cái chết của cha tôi đã còn hơn cả bất ngờ. Ông ra đi ở tuổi 27 như một vài nhạc sĩ nổi tiếng từ “câu lạc bộ 27”. Ông còn trẻ, rất trẻ. Bố của tôi không là nhạc sĩ cũng không phải là người nổi tiếng. Ung thư không lựa chọn nạn nhân của mình. Ông ra đi khi tôi mới 8 tuổi – tôi đã đủ lớn để nhớ về ông suốt cả cuộc đời. Nếu ông chết sớm hơn ở tôi sẽ không có những ký ức về bố và tôi sẽ không cảm thấy đau đớn nhưng như vậy tôi đã không có bố. Nhưng tôi vẫn nhớ về ông bởi vì tôi đã có bố.


Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Lâu rồi...


Post cái ảnh chụp hai bố con đèo nhau bằng xe máy trên phố La Thành hôm nào (không nhớ) lên facebook, viết vài lời tâm trạng mà thấy thời gian cứ ào ạt ùa về...



Lâu rồi,

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Nghĩ chuyện đi - về


Lâu rồi không có tâm trí đâu để viết. Sáng nay cafe, nghĩ lâu rồi không về nhà. 

Kể từ hôm đi Mù Cang Chải vụ mật ong hôm 30-4, không về. Nhiều khi nhớ nhà, nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ mà chẳng hiểu sao cứ để nỗi nhớ mãi trong lòng. Có lẽ là quy luật, ai cũng trải qua một cuộc đời với đầy đủ tuổi thơ, trưởng thành, gia đình, con cái, sự nghiệp, về già, ốm đau, bệnh tật... Nhiều thứ ngổn ngang, lo lắng nhưng không dám nói vì giờ đây bố mẹ không còn mạnh mẽ như ngày xưa, không còn như những ngày vất vả để nuôi ba anh em lớn khôn, trưởng thành nữa...

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Làm thầy


Đêm, chẳng thấy dài vì giờ đã là 4 giờ 04 phút sáng. 6 giờ 15 phải dậy lo bữa sáng cho 2 con trai nhưng cũng đành chịu, chẳng ngủ được, vì ly cafe lúc 11 giờ Tôm pha giúp mẹ đêm qua. Tưởng chỉ đủ tỉnh táo sau khi cả tối trao đổi mật ong, facebook, để học tiếng Anh đến 12 giờ rồi đi ngủ như mọi khi, không ngờ tai hại. Vậy là tìm đọc linh tinh cho mỏi mắt...

Lại là những "tin tức" gây trăn trở, về giáo dục, về vấn nạn làm thầy. Mình cứ nghĩ...


Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Chỉ còn lại cơn mưa

Bài viết của Nhạc sĩ Diệp Chí Huy
về một người bạn của chúng tôi

Giang Tuấn Đạt sinh ngày 26 tháng 06 năm 1974, tại Gia Lâm Hà Nội , tốt nghiệp khóa K15 đại học Luật Hà Nội 1990-1995, du học đại học Kinh tế Budapest (Hungary) rồi định cư và công tác tại  Budapest từ năm 2001 là tác giả phần lời bài "Chỉ còn lại cơn mưa". 

Nhờ internet, mà cụ thể là yahoo blog  ngày trước tôi và Giang Tuấn Đạt kết nối liên lạc với nhau, khi đó tôi gửi cho anh nghe bài này ,có một sự trùng hợp lúc đó nơi anh ở ở nước ngoài đang là mùa mưa, nghe bài này  anh rất cảm động và có nhắn trên blog cho tôi  . Có một điều thật đáng tiếc là cho đến giờ này tôi và anh chưa có dịp trực tiếp gặp nhau .Nhân chương trình sắp đến tôi đã liên lạc và đây là thư mới nhận của anh  lúc 10.39PM ngày 28 tháng  10 năm 2015 nhắc lại  kỷ niệm khi anh lần đầu tiên nghe bài này.


Trời mưa, nghĩ về chân với cẳng


Sáng sớm nay, Hà Nội mưa to, trời tối sầm...

Hà Nội cứ mưa to làm bao nhiêu cảnh và vật thay đổi. Vừa sáng ra đã đủ các tình huống được post lên facebook, không biết không được. Nào là tắc đường, nào là ướt quần ướt áo, nào là phố cũng như sông, nào là mưa thì nghe nhạc, nào là thèm uống rượu lúc mưa...!

Mình thì, hoãn một lịch làm việc, nghĩ đến bữa trưa với nồi canh sườn hầm khoai sọ, đậu rán, mắm chanh ớt, thế là đúng ý, xong bữa, đủ năng lượng cho 2 anh bạn trẻ. Rảnh rỗi, nên nghĩ đến cái bộ dạng mình, trời mưa không cafe, không bị ướt, ra vào ngắm gương đến mấy chục lần, đau đầu nghĩ làm gì để khắc phục cái ngẫu hứng chiều qua bỗng dưng uốn uốn với lượn lượn mái tóc vốn dĩ đã thầm hứa không bao giờ tham vọng nó đẹp hơn.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Cô-ca nóng




Mình rất thích ngồi cafe vào buổi sáng những khi rảnh rỗi. Thường thì ngồi một mình, bởi không muốn rủ rê làm ảnh hưởng đến ai vì hầu như thời gian mình muốn thư giãn  luôn là thời gian người khác phải làm việc, lúc 9 giờ sáng chẳng hạn. Ấy vậy mà, hiếm khi cafe một mình mà quán vắng, toàn thấy mọi người đi thành nhóm, nói cười, trò chuyện say sưa, chẳng có người ngồi im lặng một mình với cafe cùng smartphone hoặc cuốn sách như mình, vậy nên, đã có không ít người nghĩ sao mình lại hay đi cafe một mình thế, sao không rủ ai cùng trò chuyện,... vân vân và vân vân...

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Để yêu chứ không phải để hiểu


Bạn sẽ lựa chọn ai để trò chuyện mỗi ngày: Người yêu đời và người hiểu đời?

Tôi chọn người yêu đời để trò chuyện cùng với họ. Không phải bởi tôi đã quá hiểu đời. Mà là bởi tôi thích trò chuyện với người yêu đời hơn là trò chuyện với người hiểu đời.

Người hiểu đời hẳn nhiên sẽ cho ta sự khôn ngoan, cho ta kinh nghiệm, cho ta sự thật đằng sau những tấm màn nhung phù phiếm. Người hiểu đời dạy ta khôn. Người hiểu đời cho ta những lời khuyên để ta hơn người, để ta đừng vấp ngã, để ta tránh được những rủi ro, những lừa mị, những dối trá, những hư ảnh… Trên đời, rất rất nhiều người hiểu đời như vậy!
 

Nhưng để làm chi?

Cuộc đời này nếu mà hiểu thấu triệt tận cùng (cứ cho là có thể có người hiểu đời đến thế đi) thì còn đâu những bất ngờ? Còn đâu những thứ gọi là may mắn? Bởi người hiểu đời nắm rõ hết mọi đường đi nước bước của cuộc đời này rồi mà! 





Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Dáng đứng yoga


Hôm mình đi chuyến Tây Nguyên, về có nhiều cảm xúc lẫn lộn, lại bị ốm nữa nên chưa có dịp kể chuyện về chuyến đi ấy. Hôm nay, mọi việc trở lại trật tự thì hình ảnh từng nơi mình ghé thăm lại hiện ra như thúc giục mình viết gì đó để chia sẻ. Vậy là giở lại những bức hình mình chụp bằng điện thoại ra xem.

Những bức hình chụp ở thành phố Nha Trang thì không có gì đặc biệt, chỉ là bàn, ghế, ô che, nắng chiếu... khi ngồi cafe trên đường Trần Phú ngắm xe cộ ngược xuôi, trao đổi về biển trời để biết tại sao nước biển lại có nhiều màu ở đây mà biển miền Bắc không như thế. Dù ảnh có đẹp nhưng cũng không có gì đặc biệt nên mình không đưa hình ở đây. Qua Cam Ranh, rồi Phan Rang, có một bức ảnh được chụp ở khu vực tháp Chàm làm mình đặc biệt chú ý, đó là bức ảnh chụp chỉ một đôi chân. Một đôi chân nam giới, khá dài, chắc chắn, trong đôi dép cao su đẹp vượt thời gian từ thời chống Mỹ đến tận bây giờ!. Về mặt cảm quan thì không có gì đặc biệt cho lắm, nhưng về thế của đôi chân thì... nó làm cho bộ não của mình hoạt động linh hoạt đến độ chân mình tự nhiên cũng thử xòe kiểu ấy xem liệu đó có phải là dáng đứng yoga không? Thử mãi mà không thể nào đứng được. Cố, cố mãi thì có vẻ như cũng tới nhưng chỉ tới rồi thôi chứ không thể đứng mãi như thế ! :-)  

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Most beautiful female armed force


Czech Republic Army



For years, Czechoslovakian military regulations did not allow women in the military and it was after WWII that the enlistment of women into military service was permitted. Czech women fought during WWII with distinction as medical personnel, phone operators, and anti-aircraft gun crews. They served in the Czechoslovakian unit in the Soviet Union, in the British Women Auxiliary Air Forces in the United Kingdom and the British Army in the Middle East. Now, they have become an integral part of the Czech Armed Forces and some of their positions proved to be indispensable, especially those in the Air Force.

Follow:
http://vigilantupdates.com