Sáng trời rất rét, lại còn mưa nữa. Nằm bẹp ba ngày rồi, người cứ như tàu lá, xương cốt gì mà như các cành cây khô, cứng nhắc. Chẳng muốn nhúc nhích nhưng báo thức 6:30 buộc phải tỉnh làm nghĩa vụ của mình là gọi Tôm Ốc dậy đi học. Do chiều hôm kia, thứ năm, Tôm thi học sinh giỏi Quận Ba Đình, về đến nhà có vẻ thoải mái, mẹ hỏi làm bài tốt không thì chỉ cười cười nói "Cũng tàm tạm!". Như vậy chắc là tốt nên sau đó cũng để cho Tôm thoải mái chơi vì kết thúc một chặng dài ôn luyện mấy tháng liền. Tối qua đạp xe đi học thêm Văn thầy Trung trường chuyên ngoại ngữ đến tận 9:30 mới về, mưa lạnh quắt cả mặt lại nên về đến nhà ăn xong mẹ để cho xem phim đến tận 12 giờ mới thôi. Ngủ muộn nên sáng ra gọi ời ời mới dậy được.
Bố đi Sapa từ chiều qua nên Ốc vào ngủ cùng mẹ, sợ mẹ ốm đêm cần gì Ốc sẽ dậy. Mọi lần, nếu có 3 mẹ con ở nhà Tôm Ốc cũng đều vào ngủ cùng mẹ thì đêm qua lần đầu tiên Tôm ngủ một mình vì lý do rất hài hước "Con vừa xem xong một bộ phim rất là xúc động, cần một mình để cảm nhận!". Ốc hỏi kiểu vớ vỉn "Phim Hàn Quốc à?!", bị Tôm ngoáy mông quay đi kèm lời đáp trả "Không đời nào!".