Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng


          Chàng là một sinh viên Việt Nam tài hoa với rất nhiều tài lẻ, du học tại Rumani những năm 60 cuả thế kỷ XX. Nàng là sinh viên người bản xứ, xinh đẹp, tóc vàng, mắt biếc. Như duyên trời định, họ bất ngờ gặp và quen nhau trong một kỳ nghỉ hè bên bờ Biển Đen. Và họ yêu nhau. Tình yêu nồng nàn đắm say của tuổi trẻ dạt dào như sóng biển. Thế nhưng, do hoàn cảnh lịch sử lúc bấy giờ quá khắc nghiệt, chàng bị "tổ chức" bắt buộc phải chia tay nàng mà không được tiết lộ với người yêu nguyên do... Bỗng dưng chàng biến mất, cô gái đã phát bệnh tâm thần và lang thang đi tìm người yêu ở tất cả những nơi trước đây 2 người đã từng hò hẹn, từng chỉ non thề biển... Chàng trai đau khổ đến tột cùng khi phải câm lặng chứng kiến nỗi đớn đau vì bị phụ tình của cô gái trong trái tim mình, chàng đã bật lên những lời thơ, mà lúc ấy chàng không hề nghĩ rằng nó đã lập tức trở thành những áng thơ tình bất hủ và sau này còn được bình chọn là một trong những bài thơ tình hay nhất thế kỷ XX...


Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng

Khổng Văn Đương


                                       Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng
                                       Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng
                                       Một mình em trong màn đêm thanh vắng
                                       Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng

                                       Em trèo lên đỉnh núi cao Các-pát
                                       Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
                                       Chân ai đi xa lắc tím trời Âu
                                       Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát !

                                       Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
                                       Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Biển bờ...

Thơ Đinh Thu Hiền

                            Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
                            Là nồng nàn hôn cát đâu anh !
                            Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
                            Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…


                            Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
                            Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
                            Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
                            Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu ? 


Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Lời yêu từ giáo viên dạy Sử

       
        Đọc bài  "Trò chuyện với cô giáo dạy Sử gây sốt trên mạng facebook"  viết về cô giáo Lê Thị Mỹ Dung, dạy Sử, trường THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội đang là hiện tượng gây sốt, trấn động bao người. Hiện tượng sốt này làm cho tôi liên tưởng đến :
       - Hình ảnh anh CSGT dắt tay một người tàn tật đi qua phố... 
       - Một người nước ngoài đứng ra làm người phân làn giao thông...
       - Một em bé biết khoanh tay lễ phép chào người lớn...
       - ...
       Tất cả các hình ảnh đó tưởng như bình thường thì ở xã hội ta đó là một điển hình cần được nêu gương, học tập. Chẳng lẽ, đó là những hành động xa xỉ, những hình ảnh đỉnh cao của văn hóa Việt rồi sao ?

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng


                       Những đàn sếu bay qua

                       Sương mù và khói toả
                       Matxcơva lại đã Thu rồi !
                       Bao khu vườn như lửa chói ngời,
                       Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
                       Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
                       Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
                       Nhắc cả những ai cô độc trong đời :
                      “Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”


Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Đẹp trong mắt người đồng hành

     
         Hôm trước, tự bảo "mai sẽ post tiếp ảnh còn trong camera", nhưng đúng là "mai dài hơn thuổng" ! Tự xin lỗi mình, xin lỗi các bạn đọc quan tâm vì mình thỉnh thoảng vẫn bị tình trạng như vậy. Mình cũng chán mình lắm ! Tuy nhiên, xin thanh minh một chút về việc "dài hơn thuổng" này không phải do chủ quan của mình mà là vì những lý do khách quan tự nhiên lại "lù lù" xuất hiện. 
         Cái ngày mai hứa hẹn ấy bị vướng phải không biết bao nhiêu là lịch bất ngờ thêm vào buổi tối, li ti, "dầm dề" như mưa đầu mùa Thu vậy. Từ việc đưa con đi học thêm, kèm con học tối, viết sơ yếu lý lịch cho con theo yêu cầu nhà trường... dẫn đến "ăn theo" thời tiết mà đau đầu đến mờ cả mắt... cái sự mệt đã diễn ra là nguyên nhân chỉ có thể mở blog ra ngắm, nhìn các con số thống kê bạn đọc ghé thăm để thầm vui, thầm mong các bạn hãy chờ những tấm hình mình sẽ post lên nữa.

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Nơi sẽ quay trở lại

       Rất nhiều người hỏi mình câu "Tại sao sinh ra ở đây mà chưa bao giờ đến Mù Căng Chải ?". Ừ nhỉ ? Mình cũng chẳng bao giờ tự hỏi "Tại sao mình chưa bao giờ đến Mù Căng Chải cho tới tận bây giờ ?"
        Sáng mồng 2-9, ngồi cafe tại khách sạn Mường Lò cùng với gia đình anh Sơn - Hạnh làm cùng CTX với anh Tiến từ Hà Nội lên, nghỉ lại một đêm để hôm sau sẽ tiếp tục hành trình Nghĩa Lộ - Mù Căng Chải. Tối hôm 31-8 anh Sơn đã điện thoại hỏi anh Tiến xem nhà mình có về Nghĩa Lộ dịp lễ này không thì đi cùng cho vui. Lúc ấy nhà mình lại có chương trình ở lại Hà Nội vì đón bác Nga và 2 con từ Sài Gòn ra tối 30-8, hôm sau ở nhà làm cơm mời bác. Tôm Ốc cũng phải đến trường 3-9 tổng duyệt khai giảng nên không về dịp 2-9 năm nay. Sáng 1-9, chẳng hiểu sao cảm giác thời gian cứ thừa thãi, mình hỏi "hay về Nghĩa Lộ chơi đi, chiều mai về ?', ai ngờ anh Tiến đồng ý luôn. Phone anh Sơn, cả nhà anh ấy nghĩ nhà mình không về nên đã lên đường từ sáng sớm, thế là hẹn gặp nhau ở Nghĩa Lộ. Tối, cả nhà anh Sơn đến chơi, lần đầu tiên mình gặp anh Sơn và Hạnh, phải nói là một gia đình có tinh thần đi phượt rất đồng đội. Con trai lớp 8 cũng mê chụp ảnh, con gái thì xinh ơi là xinh, chịu khó điệu đà làm dáng chụp ảnh ghê lắm ! Hạnh cứ xuýt xoa, khách sạn ở đây rẻ quá, 250.000/ đêm, mà phòng ok lắm. Mình nghĩ, gì ở đây cũng rẻ, nhất là đi chợ, ngon và lành nữa.

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Em cô đơn rồ dại của tôi ơi !

                                                    
                                      Quán cà phê dưới gầm cầu xe lửa
                                      Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ
                                      Ngón tay dài trong bóng tối run run
                                      Lá đầu thu xao xác bên đường
                                      Trời chuyển gió sắp quay cuồng bão lớn
                                      Điều tôi nói phải chăng là quá muộn
                                      Em u buồn em có nhận hay không?

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Nghĩ gì khi cơm có thịt... ?

          Hôm nay, đọc bài viết "Tuấn cơm thịt chó" trên Quê choa, và lần đầu tiên mình link sang trang blog của Trần Đăng Tuấn kể từ sau khi đọc những bài viết xúc động trên các trang tin điện tử buổi sơ khai về chương trình ủng hộ các em học sinh nghèo miền núi bữa cơm có thêm miếng thịt. Bắt đầu từ các em học sinh trường tiểu học Suối Giàng, Văn Chấn, Yên Bái cùng những hình ảnh bữa cơm thiếu thịt mà trẻ em thành phố có nằm mơ chắc cũng chẳng thể tưởng tượng ra.

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Ngày thứ Hai tươi tỉnh

         Thức dậy muộn vì tối qua thức khuya sửa đồng phục cho Tom Ốc, nâng gấu quần, khâu phù hiệu vào tay áo. Năm nay mới biết May Việt Tiến có cả đồng phục học sinh chứ mọi năm toàn ra Đức Hạnh may đo, mà mặc chẳng ưng ý tí nào, áo trắng thì nhanh ngả màu, quần thì mặc được vài lần đã bung cả đỉa... nói chung là không ổn. Thương hiệu Đức Hạnh có lẽ không còn là nơi cung cấp đồng phục học sinh vừa ý cho tất cả mọi người như ngày xưa nữa rồi. 

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Cuộc đời rối như canh hẹ !

  Dương Thụy
                             Nhiều độc giả viết email than họ đang rối bởi trong việc chọn hướng đi tương lai. Cuộc đời họ đang rối như canh hẹ: nên đi du học hay ở lại VN đi làm; nên lấy chồng có con trước hay học lên Cao học trước; nên học ngành ba mẹ ép trước rồi học ngành mình thích sau hay học song song cùng lúc 2 ngành trái ngược nhau; nên thi GMAT để học MBA hay khỏi thi gì cả vì chỉ học Master thường; nên đi làm trong công ty nhàn hạ hay làm ở công ty đa quốc gia v.v…Nghe họ kể lể tôi đọc cũng rối lên không kém. Tôi không thể cho họ bất kỳ lời khuyên nào vì chỉ có chính bản thân họ mới biết mình muốn gì, mình cần gì, mình phải làm gì. Sau khi xác định được rõ ràng, họ sẽ có quyết định của riêng mình. Quyết định đó chưa biết được là đúng đắn hay không, phải về sau mới rõ. Nhưng đó là quyết định của cá nhân, không thể đổ thừa cho ai được.

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Lan man ngày Chủ Nhật

          Mấy hôm tuần trước bị đau mắt phải nằm nhà, không ra ngoài được vì mắt sưng híp, đỏ và đau nữa. Lúc mới có triệu chứng, liều mạng mua lọ thuốc Oflovid về tra nhưng bệnh tình không có chiều hướng thuyên giảm, thấy lo. Nghe nói đau mắt đỏ thường kéo dài rất lâu, có khi đến mười mấy ngày thì lại thấy yên tâm, có nghĩa là còn lâu mới khỏi ! Tra được 3 ngày, quyết định đổi thuốc khác và tự hứa nếu 2 ngày tiếp theo không đỡ sẽ đến bệnh viện, thật may là đến thứ Bảy thì mắt mũi có vẻ ôn ổn trở lại, chỉ còn hơi ngưa ngứa, đo đỏ thôi. Chủ Nhật quyết định ra ngoài theo đề nghị của "đấng phu quân" nhằm cải thiện tình hình tư tưởng vì theo nhận xét dựa trên "hiện tượng lâm sàng", nếu cứ tiếp tục ở nhà rất có thể sẽ mắc thêm bệnh tự kỷ !