Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Mẹ nịnh con trốn học

Book vé máy bay Hà Nội - Đà Nẵng tối thứ Bảy cho Tôm Ốc với dự định mẹ từ Sài Gòn bay ra, gặp nhau ở đó. Kế hoạch sáng chủ nhật sẽ ra đảo Lý Sơn rồi về lại Hà Nội vào tối thứ hai. Nhưng rồi lại thay đổi bởi chợt nghĩ, tuổi teen chắc gì đã thích ra đảo nên quyết định ở lại Đà Nẵng. Kế hoạch mới là đi Bà Nà và Huế, tối chủ nhật có cầu quay và rồng phun lửa, sẽ lang thang ngắm sông Hàn về đêm.

Máy bay đưa mẹ đến Đà Nẵng trước 20 phút nên đứng ngoài sảnh đợi Tôm Ốc. Nhìn thấy hai đứa bước ra mà chợt thấy con lớn lắm rồi. Năm ngoái, lần đầu tiên cho Tôm Ốc đi Sài Gòn nhân chuyến mẹ đi hội khoá ở Long Hải, lúc nhìn hai con đi trên phố, thấy chẳng giống gì người Việt, lên taxi lái xe cũng bảo tưởng người Hàn Quốc, vào chợ Bến Thành thì chẳng còn ai thèm nói tiếng Việt, và hay là hai chàng cũng tiếng Anh luôn!

Cõi lòng bị quên lãng


Bị Facebook nhắc, bỗng thấy mình nhạt toẹt, chẳng giống mình. Lâu rồi, hình như chẳng muốn ai nhìn sâu vào những gì ta nghĩ nữa..., chẳng hiểu sao?


Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Sài Gòn nắng ấm

Sài Gòn hôm nay nắng ấm hơi quá! 


Cafe, vẫn thấy phong cách Sài Gòn khác biệt bởi vị dễ tính của con người nơi đây, nhạt và ly sợ rơi nên có quai. Nơi này, trung tâm thành phố, hít hà hơi thở phương Nam để thấy, mình là lạ, nơi nào cũng thấy quen...

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Mười bảy tuổi


Mười bảy tuổi, mình bước chân đi xa, vào đại học. Sau mười năm, chẳng nghĩ được đã trở thành phụ nữ có gia đình và sắp 2 con. Mười năm sau nữa, những bước chân xa nữa, hiểu nhiều điều bằng suy nghĩ của một phụ nữ trưởng thành, không ít lần ước mình trẻ lại. Bảy năm nữa lại tiếp tục trôi qua, là những dõi theo con từ thời khắc con cũng đã bắt đầu mười bảy tuổi.

Đôi khi, chẳng nhớ nổi những vất vả, gian nan, buồn, vui đã có. Học cách quên nỗi buồn và biết cách tạo niềm vui.


Có bao giờ?


Bạn có bao giờ ngồi một mình thinh lặng và suy nghĩ về câu hỏi: “Bạn là ai? Tại sao bạn có mặt trên cõi đời này? Điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn?”. 

1. Nếu mục đích sống của bạn là sự giàu có thì tiền bạc là quan trọng nhất. 


2. Nếu đó là có được một địa vị cao trong cuộc sống thì sự thăng tiến trong sự nghiệp là điều quan trọng nhất. 


3. Còn nếu đó là hạnh phúc thì gia đình và tình yêu là quan trọng nhất.


Đúng vậy nhỉ? 


Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Vẫn yêu CSGT


Hôm qua, bị CSGT túm tại ngã tư Kim Mã - Núi Trúc vì rẽ trái vào giờ cao điểm, rồi thả. Bỗng nhớ kỷ niệm cũ. 

Ngày đó, 20 tuổi, tại chốt lưu động gần ngã ba Cầu Đuống, nàng sinh viên Luật với quần jeans, áo sơmi kẻ sọc, giầy thể thao, ba lô trên vai tự tin ghé vào nhờ 2 anh CSGT "tuýt" hộ một cái xe khách đường dài để về Yên Bái. Từ 3 giờ chiều đến hết ca trực (chừng 4:30pm) mà không có xe nào (thời đó hiếm xe). Với lời khuyên quay về Hanoi, mai sẽ cho đi nhờ sang đó và sẽ bắt được xe buổi sáng, bởi dù có ghi lại biển số xe nào khác cho đi nhờ thì các anh cũng không bảo đảm được sự an toàn trên một chặng đường dài cho một cô gái đi một mình.

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Nhớ mẹ


Tối, vừa rán nem vừa ngó FB, bỗng thấy chị dâu đang vui vẻ ở quê chồng - nơi mà thẳm sâu trong tâm hồn mình là kỷ niệm, là tuổi thơ... làm mình nhớ Mẹ. Chợt thấy khoé mắt cay cay...




Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Bệnh ung thư


VỀ BỆNH UNG THƯ …

Sau khi có rất nhiều người hỏi về BS Hoàng Xuân Ba và cách chữa ung thư, hôm nay tôi muốn chia sẻ “bảo bối” của mình, vì tôi và những người thân trong nhà, không hề sợ bệnh ung thư!

Status này sẽ nói về ba việc: quan niệm, hiểu biết của tôi về bệnh ung thư; phương pháp chữa bệnh với BS Ba và phương pháp phòng bệnh. Các bạn có thể share thoải mái nhé. Đây là ý kiến cá nhân của tôi, và tôi không chịu trách nhiệm về việc bạn có nghe theo hay không nghe theo nó. Tôi cũng sẽ không cãi lại các ý kiến trái chiều, vì cho đến bây giờ, những tranh cãi về ung thư vẫn chưa bao giờ có hồi kết…

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Thương bạn


Cuối ngày, khi internet không còn chập chờn nữa, là một loạt email hiện ra. Một bức thư vẫn còn nguyên văn phong từ tốn, chân thành, kèm cuối thư là số handphone chờ liên hệ.

Chẳng biết buồn hay vui nữa. Cảm giác bâng khuâng, ngại ngần, khó tả... vì thực lòng mình không còn nhớ nữa. Ngày bạn ấy phá sản, bị xiết nợ, phải bán nhà, không còn ở Hà Nội nữa, mình không hề biết. Mình chỉ biết mình đã hẫng hụt thế nào khi biết đã đưa bạn số tiền ít ỏi bạn hỏi vay bằng một lời nói dối, và bặt tăm để mình đủ hiểu mình luôn là một người bạn dễ gần, sẵn sàng giúp đỡ người khác :-(. 



Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

Khí chất phụ nữ


Phụ nữ có đẹp đến mấy rồi cũng có ngày hương sắc tàn phai. Nhưng có những khí chất, những giá trị càng lâu năm càng tỏa sáng.


Xinh đẹp nhằm chỉ vẻ đẹp ngoại hình của người phụ nữ qua dung mạo, thể hình, trang phục, tiếng nói. Còn sự quyến rũ phải được rèn luyện bằng tố chất nội tại. Đó là sự tu dưỡng bản thân, là sự hiểu biết sâu rộng, là phong độ, khí chất và tính cách ở mỗi con người. Ví như sức cuốn hút của “đôi mắt” không chỉ ở hình dáng con mắt, mà còn ở “cái thần của đôi mắt”.

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

Lang thang


Nếu có cảm giác rằng, giá như ai đó đang đi cùng ta lúc này thì vui nhỉ, là khi ta đang độc hành. 

Ai đó có thể ngạc nhiên, khi ta bỗng dưng khoác ba lô lên đường, chỉ vì muốn đặt chân đến một nơi nào đó. Ai đó có thể đặt ra vô vàn câu hỏi chẳng thể tự trả lời được vì sao ta lại có thể đi một mình chứ không phải là cùng ai, là lúc chỉ có ta mới hiểu được sự đẹp đẽ của chính mình. 

Ai đó, cứ thắc mắc mà không hề trải nghiệm, thì làm sao hiểu, bản lĩnh và lòng tin ta tặng cho cuộc đời bắt nguồn từ đâu...
*

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Cả đời để nhớ


Cái thời chưa biết yêu, là cái thời tung tăng khắp nơi cùng chúng bạn, bất kể là trai hay gái cũng chẳng gây ra cảm xúc gì mà không biết rằng sẽ có một ngày trái tim sẽ bất thình lình rung lên không khẽ! 

Cái thời ấy, giờ nhắc lại đứa nào cũng thè lưỡi lắc đầu. Cái thời mười tám đôi mươi, bạn cùng lớp đủ mọi lứa tuổi nên những đứa học sớm như mình gọi đến nửa lớp bằng anh, có thêm vài "anh chú" xuất ngũ và cán bộ Đông Âu trở về cũng cùng học. Chẳng nhớ ai khởi xướng, mà đi khắp nơi, đâu là quê của đứa nào đấy cùng lớp đều về.


Nghĩa Lộ năm 1993

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Một thời Quán Gánh


Hơn một năm học tại Quán Gánh, Thường Tín, ấn tượng vô cùng mà nhiều khi vẫn tự hỏi, sao chẳng có ảnh chụp ở nơi này? Chiếc ảnh duy nhất giữ được màu đen trắng đứng trên đường tàu hai tay nhét túi quần với chiếc khăn voan quàng cổ bay phấp phới, do Giang Tuấn Đạt chụp vào một buổi chiều cả hội lang thang.

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Trẻ trâu đã lớn




Vèo một cái, bố mẹ bé lại, đứng bên con là thấy. Hai chàng trai yêu quý hôm nay đã trên mét tám cả rồi. Đã có những nét cá tính riêng chứ không còn nhí nhố nữa. Tự nói: "Giờ con đỡ trẻ trâu hơn rồi!".

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Tự tin giật mình


Khoảng thời gian chiều thứ 7 luôn là khoảng thời gian ấm ớ, vì ngủ thì không muốn, làm việc gì cũng ngại, ra ngoài càng không muốn. Ba mẹ con cùng tụ lại ngổn ngang trên cái sofa, Tôm thì chiếm cái tivi chơi PS4, ốc thì latop, mẹ thì iphone. Tuy nhiên, màn giao lưu thì khá phong phú. Từ chuyện Ốc cần học thêm 1 ngoại ngữ nữa là tiếng Đức hoặc tiếng Nga để kịp 3 năm nữa, đủ điều kiện nếu muốn là người đàn ông bản lĩnh, còn xách balo lên đường. Mẹ được dịp biểu diễn năng lực tiếng Nga mất gốc cho Tôm Ốc nghe, phát hiện ra cả hai ông con không biết học từ đâu cũng biết một số từ tiếng Nga mới khiếp!