Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Khúc tháng Ba


                             Hình như có cơn mưa nào lạc lối
                             Chợt ào về làm ướt cả tháng Ba
                             Thế rồi em vùng vằng đi rất vội
                             Như chẳng hề biết Hạ vẫn còn xa.

                             Ta vẫn biết trái tim mình nông nổi
                             Trót nhớ mùa xưa, mùa ấy đã xa rồi
                             Nào dám trách rằng em hay giận dỗi
                             Thôi cũng đành, tình chỉ bấy nhiêu thôi. 
        

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Suối nhỏ !


        Có nhiều kỷ niệm ùa về khi đọc bài "Chạm vào da thịt Mường Lò" viết về quê hương tôi. Khi xưa còn bé, tôi ít khi được nghe đến hai từ Mường Lò, và nếu có ai nhắc đến, tôi không hề thích cái tên đó. Thị xã Nghĩa Lộ có một chợ rất to nằm giữa trung tâm mang tên Chợ Mường Lò, khi ấy tôi không thấy yêu cái tên ấy một tí nào cả, nghe rất chi là "tông giật". Tôi cũng như các bạn tôi đều đã từng rất sợ trẻ con người dân tộc, tôi cứ tự hỏi sao lại có nhiều người dân tộc thế ? mặc dù hầu hết trong trường tôi học không có một học sinh dân tộc nào cả. Người kinh và người dân tộc cứ như là hai thế giới riêng khi ấy vậy. Thị xã Nghĩa Lộ nhỏ bé, gói gọn trong cái lòng chảo xanh ngắt của lúa, của ngô nhưng lại bị bao quanh tít xa cuối chân trời kia là các làng bản của người dân tộc, người Thái, có lẽ cả Thái đen, Thái trắng. Tôi cũng vẫn sợ cảm giác đoạn giữa cánh đồng có một bãi tha ma của người Thái, họ vẫn còn giữ hủ tục thiêu người chết suốt cả một ngày đêm, lần nào mà có đám ma người Thái thì chúng tôi sợ lắm... 


Chạm vào da thịt Mường Lò


       Tôi có nhiều ước mơ và hình như ước mơ nào cũng nhỏ bé cho nên tôi thường đạt được, những điều tôi không có được chỉ là do phải lựa chọn 1 trong cùng thời điểm mà thôi. Đôi khi tôi tự hỏi, sao mình không mơ ước những gì thật lớn lao để mỗi khi những điều vượt qua dự tính bất ngờ xuất hiện, tôi sẽ không tự nhận rằng mình có số may mắn, số phong lưu !


        Tôi thường nỗ lực hết mình với những gì mình mong muốn, từ công việc, gia đình cho đến cả những sở thích cá nhân. Tôi luôn tâm niệm rằng nếu mình thích, mình quyết tâm, những người đó làm được mình cũng sẽ làm được, vấn đề chỉ là thời gian thôi (một niềm tin mù quáng !). Tôi có nhận thấy là mình chẳng ước gì ngoài tầm tay mình cả, giống như là anh nông dân chẳng ước gì nhiều quanh những bước chân trâu ! Nhìn lại, tôi cũng hơi tiêng tiếc. Giá mà tôi có nhiều ước mơ to lớn hơn nữa, biết khát khao hơn nữa thì những cơ hội đến tôi đã không dũng cảm mà từ chối nó như thế ! Tôi hay thấy những điều ai đó cho là bình thường lại thực sự to lớn đối với tôi, có lẽ thế mà ước mơ tôi nhỏ lại. Có lúc tôi nghĩ, tôi thấy mình như một cây thông dại, cứ tràn đầy nhựa sống, cứ nở hoa mà chẳng cần ai đến ngắm và tự tại, ung dung chờ đợi đủ bốn mùa... !

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Xử án bằng Jury (CB)

     
         Bỗng nhiên tôi nhận được email của một người đặc biệt. Tôi gọi là đặc biệt bởi tôi chưa từng một lần gặp mặt, chưa từng nói chuyện và lại đang ở tận Vương quốc Anh xa xôi. Người đó có dặn tôi, nếu muốn biết người đó là ai, cứ hỏi chú Kiến Quốc. Tôi vẫn chưa hỏi, bởi tôi có thói quen luôn kiềm chế sự tò mò của mình, nhất là về một người nào đó bỗng nhiên dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt. Tôi muốn tự cảm nhận, tự tìm hiểu, tự bộc lộ những chân thành của mình để nhận về những gì đúng với cảm nhận của riêng tôi. Tôi cũng mới chỉ biết người đó tên là CB, chú Kiến Quốc có thêm thông tin là chú CB, T.k5, hiện sống tại London. Tôi biết thế !

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Diệu Hương bé bỏng


        Hồi chiều, nói chuyện với mẹ Oanh, chẳng hiểu sao toàn những tin mừng mà mẹ Oanh khóc, cô Hà cũng khóc... Mẹ Oanh nói, ngày ấy mẹ đã khó khăn đến thế nào để vượt qua tất cả, mẹ nhắc đến Diệu Hương bé nhỏ, em Cu vừa mới sinh... Mẹ Oanh nói, khổ ơi là khổ, một ngày quay như chong chóng suốt từ sáng đến đêm thâu... cô Hà nhớ hết. Mẹ Oanh nói, đã thế nhìn cái mặt cô Hà cứ đần thối ra nên mẹ lại càng thêm nghị lực. Cô Hà thì đúng là đần thật, thương mẹ Oanh vô cùng cũng chỉ nói đi nói lại mỗi một câu rằng "em tin thời gian trôi mọi điều sẽ thay đổi, sẽ tốt hơn, chị sẽ được bù đắp chị ạ". Thế đấy, cô Hà đâu biết làm gì với hoàn cảnh của cô Hà lúc ấy ? Năm cuối đại học, mẹ Oanh chỉ vì giúp bà Ngọc lúc ấy đang làm trong trường ĐH Mỹ thuật, nhà ở Nguyễn Trường Tộ
tìm nơi xin việc cho cô Hà mà quý cô Hà như em ruột, mẹ Oanh khen cô Hà xinh và ngoan nữa. Ngoài 2 thứ ấy ra, cô Hà chẳng có gì hơn để giúp mẹ Oanh cả, chỉ biết cuối tuần cứ đến nhà chơi với Diệu Hương, chở mẹ Oanh đi đâu đó, có hôm còn ngủ lại, chẳng biết làm gì nên chỉ mong mẹ Oanh sai vặt để không khí trong nhà ấm dần hơn...

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Mưa ngâu



                           Em có biết mùa Đông vừa thảng thốt 
                           Khi mà em hát lại khúc mưa ngâu 
                           Thảng thốt nhớ bao điều từng vùi lấp 
                           Và một mùa sen từng day dứt về nhau 

                           Chẳng ai nghĩ rồi chia tay như thế 
                           Em dấu mình đằng sau những thờ ơ 
                           Anh gói lại nỗi buồn trong lặng lẽ 
                           Bài ca chìm trong quên lãng đến giờ 

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Khi lạc vào nỗi nhớ


         Tôi nhớ ... Cây cầu bắc qua con suối Thia bao năm hiền hòa đánh dấu nơi cửa ngõ đi vào thị xã. Nơi đây, mỗi khi trở về lòng cứ nôn nao khi bánh xe chạm tới ranh giới giữa đường và cầu, nơi mà có lẽ nhiều người con như tôi đang ở xa khi trở về cũng sẽ luôn bồi hồi, xao xuyến. Chạm tới đây, tôi có thể nhìn thấy cuối con đường kia là bóng dáng thân quen của ngôi nhà cũ, là cảm giác mắt cứ cố nhìn thật xa xem có thấy bóng mẹ hay ai đó đứng trước sân... 


Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Nơi bình yên trong tim tôi



      Chiều nay, cafe cùng mấy anh là bạn thân của ông anh trai từ Hà Nội cùng về quê ăn tết và từ Phú Thọ lên chơi. Có lẽ, bạn thân của anh trai luôn quý và chiều em gái của bạn, và một phần cũng bởi mình có thể chuyện trò, tán phét hay hàn huyên đủ các thể loại chuyện với các "bác" ấy được nên nếu đến nhà mà gặp thể nào lúc về cũng hỏi "Hà có đi cafe với bọn anh không ?", và bao giờ mình cũng trả lời "Có !" nhưng 99% là không đi. Chắc các bác ấy cũng biết và hiểu tính mình nên chẳng bao giờ trách móc gì mình cả ! Chiều nay đi cafe một phần là có anh Xã đi cùng, hơn nữa mình cũng thèm cafe quá, suốt từ hôm 28 tết đến giờ chẳng được giọt cafe nào cả, bần thần hết cả người !

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Chiều Buda


          Anh tiễn em về khi nắng đã xanh xao/Gót chân mềm rải sắc buồn trên phố...

                            Anh tiễn em về khi nắng đã xanh xao
                            Gót chân mềm rải sắc buồn trên phố
                            Lời từ biệt nghe mơ hồ trong gió
                            Cái nắm tay cứ lặng lẽ lơi dần.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Thơ tình gửi mùa Đông



                              Anh cứ ngỡ mùa Đông này lạnh lắm
                              Khi ta gặp nhau, tất cả bỗng mơ hồ
                              Thế rồi nhớ, thế rồi yêu như thể
                              Chưa bao giờ được sống những ngày qua

                              Bắt gặp lại mình từ cái thuở rất xưa
                              Phía chiều buông, sâm cầm bay mỏi cánh
                              Ta lạc lối trước heo may mỏng mảnh
                              Khăn áo học trò không che xuể mùa Đông.

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Facebook quả thật kỳ lạ

      
       Tôi nhìn thấy bạn lần gần nhất tại cầu thang giảng đường tầng 4 sau buổi lễ chia tay trường Luật. Ánh mắt tôi và bạn gặp nhau sau mấy năm không nói chuyện, tôi tự hỏi ngày mai không còn là sinh viên nữa, liệu chúng mình có khi nào gặp lại? Kể từ khi phân tách chuyên ngành bạn chọn tư pháp B để học tiếng Pháp, tốt nghiệp sẽ du học châu Âu, bạn đã có lần nói thế... 



        Gần đây, nhìn thấy bạn trên facebook của nhóm sinh viên K15 trường Luật, tôi giật mình khi không nghĩ một ngày những kỷ niệm về bạn lại vẹn nguyên hiện ra theo những ký ức ngọt ngào... Tôi đã lặng yên cho đến khi nhìn thấy "lời mời" từ bạn, chúng ta trở lại là bạn sau 20 năm! Hàng ngày, tôi dõi theo hồi ức về kỷ niệm của tất cả mọi người trên facebook những ngày đầu bước chân vào đại học, tôi không nghĩ rằng tất cả cứ nằm mãi một góc trong tâm hồn tôi... 


Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Phóng sự qua ảnh : Em đi tìm anh !

      
            Con trai tôi, trừ những lúc chành chọe ra thì thân nhau như bạn. Chiều cuối năm ở quê, lạc nhau khi chia hướng ra đi tìm bạn đá bóng, quay về nhà không thấy nên em hớt hải đạp xe đi tìm anh. Nhìn cảnh em đạp chiếc xe cũ của bà rẽ vào ngõ nhà bạn, cảnh anh em đèo nhau mà thấy thân thương quá. Các bạn ở quê rất quý 2 đồng chí vì hai anh em sống chan hòa và coi nơi đây như là nhà mình vậy. Nhiều lúc muốn tuổi thơ của các con đừng trôi quá nhanh, để hạnh phúc này được kéo dài mãi...
      

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Suối Giàng, tôi đến

         Đúng ngày cuối năm, kế hoạch cho chuyến đi Sapa bằng ôtô không thể thực hiện vì thời tiết xuống thấp quá. Tuyến đường Nghĩa Lộ - Sa Pa sẽ rất nguy hiểm khi sương mù tràn xuống phủ kín các con đường. Nhiệt độ Sapa đã xuống đến dưới 3 độ C, nước đóng băng trên khắp các cành cây, dù đẹp nhưng cũng không thể đến mà về ngay được. 
        Ăn sáng xong gần 10 giờ sáng, Tôm Ốc đã lên kế hoạch tìm bạn đi đá bóng và trượt patin thì mình cũng muốn được đến một nơi mà bao lần trở về mình muốn đến. Suối Giàng, nơi buổi đêm đứng ở ngay trước cửa nhà mình, có thể nhìn thấy tít trên đỉnh núi cao phía xa những ánh điện xếp hàng như những vì sao nhấp nháy. Bố nói, ánh điện kia là của nhà máy chè Suối Giàng và mình có thói quen nhìn về hướng ấy suốt từ những ngày còn đi học.

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Thời gian dừng cho năm cũ đi qua


        Thế là qua đi những ngày cuối cùng của một năm. Lưu lại những bức hình để đánh dấu một khoảng khắc thời gian, những ngọt ngào tuổi thơ không phải cho mình, mà cho các đồng chí con thân yêu. 

        Hà Nội lúc 9 giờ 30 phút sáng ngày 30 tháng 12 năm 2012 là quang cảnh đường phố thoáng đãng. Thời tiết trở lạnh xuống dưới 15 độ C, trời âm u chứ không bừng ánh sáng.


Phố Láng Hạ sáng ngày cuối năm lạnh nhưng trông thật thanh bình, như những ngày Tết