Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Đi để thấy ước mơ dài thêm mãi


Mỗi lần đi là mỗi lần nghĩ như vậy...

Mình vẫn luôn thấy điều ấy, dù mình đã ước mơ rất nhiều sau mỗi lần đi và cảm nhận. Những cảm nhận riêng là những bài học riêng, mình luôn nhớ. Hôm nay nhớ và chia sẻ những cảm nhận này vì đúng một năm rồi kể từ ngày đáng lẽ cần viết thay vì hôm nay, về những ngày mình đến thăm nhà vợ chồng Mark tại thành phố Jacksonville, Florida ở miền Nam nước Mỹ. 

Mark hỏi trước khi mình lên đường "Khi đến Mỹ, những thứ gì Hà phải ăn kiêng?" "Hà mang mấy va-li? nên mang ít thì tốt". Rồi dặn "Đi đường nhớ giữ giấy tờ, tiền bạc cẩn thận, không được tin người lạ", "Sân bay Dallas rất lớn, nhớ liên lạc ngay khi đến đó, bay một chuyến nội địa chừng 3 tiếng là sẽ đến Jacksonville", và nhắc đi nhắc lại là "không được tin ai đấy!" như biết mình là một phụ nữ thật thà, rất dễ tin người vậy.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Năm ngoái...


        Giờ này năm ngoái, rời nhà ra sân bay đi Mỹ, gọn gàng hành lý cho một hành trình dài. Trước khi đi, lên mạng search thông tin về thành phố Jacksonvile - thủ phủ của bang Floria mà không hề biết đến nơi nó khác xa với tưởng tượng đến thế. Rồi chuẩn bị tinh thần cho những rủi ro không lường trước khi đến sân bay Narita, Nhật Bản, rồi sân bay quốc tế Dallas, Texas khi chỉ một mình. Dặn chồng cẩn thận, "nếu chẳng may máy bay rơi thì bảo hiểm sẽ chi trả 300 ngàn đô la Mỹ, anh sẽ phần nào bớt chông chênh! Còn nếu bỗng nhiên không thể liên lạc được thì hãy báo tìm theo địa chỉ nhà bạn, gồm cả số điện thoại, cảnh sát Mỹ chắc chắn sẽ tìm thấy ít nhất là thi thể, và không để lọt tội phạm như ở Việt Nam đâu!"


Bay chuyến 12 giờ đêm. Là đã bắt đầu một ngày mới. Trước khi quyết định book vé chuyến đi này, dù chẳng duy tâm gì nhưng mình cũng đã tự tìm vào trang "Lịch Việt" để ngâm cứu, chọn cả ngày đi ngày về đều thấy tốt cho việc xuất hành, không có gì phải lăn tăn thêm nữa. Lúc đứng trong dòng người chờ làm thủ tục, ngoái cổ lại thấy chồng đứng  nhìn rồi gật gật, bỗng thấy bâng khuâng vì cũng không thể tin nổi có những lúc như thế này, để chồng chăm con rồi tiến về một nơi, chỉ với một ý nghĩ là đến đó mình sẽ có thêm lòng dũng cảm, có thêm tự tin khi chạm được vào bên kia của quả địa cầu...   

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Hỏi nghề nghiệp làm gì


Khi không thuộc đường bất kỳ ai cũng dễ chạm phải cảnh sát giao thông. Mình cũng vậy. Vài lần bị cảnh sát giao thông túm phải nộp tiền, vài lần không. Rồi, qua những lần bị bắt lỗi ấy mình có bài học, muốn phổ biến lại cho mấy anh cảnh sát giao thông thay vì phổ biến cho những người vi phạm. Để có thiện chí kể ra kinh nghiệm này là vì dù có bị cảnh sát giao thông "móc túi" mấy lần, nhưng mình vẫn không ghét cảnh sát giao thông, bởi dẫu gì thì cũng tại mình phạm lỗi mà thành mồi cho các anh ý. 

Mình không nhớ hết các lần vi phạm, nhưng lần đầu bị cảnh sát giao thông túm do bám theo mấy cái xe chạy trước mà phạm phải lỗi vượt đèn vàng, nhanh thế nào mà anh cảnh sát giao thông lại "vợt" được. Chỗ ấy là ngã tư Cát Linh - Giảng Võ, run gần chết, vừa sợ, vừa tức vì mới lĩnh lương xong nên cố tình xòe ra đếm thật chậm đủ 300.000 đồng mà không nghĩ nổi nên làm thế nào cho cảnh sát giao thông phải "nể"! Cú. Năm ấy 300.000 là nhiều lắm vì dọa giam xe 20 ngày mà. 

Sau này, rút kinh nghiệm khi nhận ra lần nào các anh cũng hỏi nghề nghiệp, nơi làm việc, chồng làm gì... cho nên chẳng sợ nữa. Lần nào các anh cũng mang biên bản ra viết tên, thu tiền nhưng mục phạt các anh để trống, chờ mình đi mới điền. Nghĩ thương các anh ơi là thương!


Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Trong đường hầm Kim Liên


Tách khỏi mọi thứ lộn xộn hàng ngày, trở về với khoảng tâm hồn vốn dĩ vẫn thế, nhớ lại những việc của nhiều ngày đã qua...

Buổi trưa hôm thứ 5 tuần trước, trời bỗng trở nên oi nồng, nóng bức, nắng chói chang. Trên đường về nhà qua đường Trần Khát Chân, Đại Cồ Việt là đoạn đường hầm Kim Liên mà các nhà báo giật tít tơi bời ngày nó mới được đưa vào sử dụng là "đường hầm hiện đại nhất" so với gì mình chẳng nhớ. Chỉ biết là mỗi lần phải chạy xe máy chui qua con đường ấy mình luôn có cảm giác thật may mắn là nó chỉ dài có chừng ấy mét thôi, chứ nếu mà nó dài thêm chừng 5 phút chạy xe nữa thì có lẽ tai nạn nhiều nhất sẽ nằm trong đoạn hầm này, thật đấy. Khi thoát khỏi cái gay gắt của nắng, tút vào bóng râm của đường hầm là xe cứ như bị hút vào theo quán tính bởi độ dốc và đường "cong mềm mại" của nó. Chẳng thấy ai giảm tốc độ mà chỉ thấy cứ ào ào nối nhau lao vào cái nơi hiện đại ấy với ầm ầm tiếng động cơ vang động không khác gì động cơ của nhà máy xay xát lúa được khuyếch đại bằng âm li, mình không hề nói quá.

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Khúc tháng ba


                                  Hình như có cơn mưa nào lạc lối
                                  Chợt ào về làm ướt cả tháng ba
                                  Thế rồi em vùng vằng đi rất vội
                                  Như chẳng hề biết hạ vẫn còn xa.

                                  Ta vẫn biết trái tim mình nông nổi
                                  Trót nhớ mùa xưa, mùa ấy đã xa rồi
                                  Nào dám trách rằng em hay giận dỗi
                                  Thôi cũng đành, tình chỉ bấy nhiêu thôi. 

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

Hai ngày ở quê

     
       Từ ngày bước chân vào đại học, nhà có lúc được gọi là nhà lúc được gọi là quê. Từ ngày lấy chồng thì nhà chính thức thành quê - quê ngoại. Tự nhiên mất đi một tên gọi thân thương, thỉnh thoảng quên thì mới nhớ ra - "ngày... em sẽ về nhà" - người nghe không hiểu nhà nào, trừ anh bạn mình tự nguyện đến sống chung!

        Tết năm nay về quê ngày mồng 3, mồng 5 đi thành ra chỉ có  2 ngày ở lại. Năm nào về cũng tranh thủ thăm bạn cũ nhưng vì ốm nên đỡ lúc nào thì tranh thủ được lúc ấy, thành ra không gặp được mấy đứa cùng lớp 12a Bạch Hà, Yến, Hảo và Thoa Khánh như mọi năm. Hương và Chung chủ động liên lạc nên hẹn nhau cafe sáng mồng 4. Mặt mũi thì chảy mắt thì sưng vì mệt ngủ nhiều, nhưng Tết gặp nhau là vẫn cứ phải có ảnh!



Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

Mấy ngày tết


Mấy ngày Tết trôi vèo, chẳng viết được gì vì lăn ra khật khừ từ chiều mồng 2. Có lẽ do sau giao thừa đi bộ ra đường, gặp mưa nên  bị cảm, về ngủ cứ li bì, uống thuốc giảm đau không đỡ như mọi lần, thế là phải chấp nhận đến tận mồng 7 mới thấy khá lên chút. Hôm nay, bỗng rơi vào cảm giác trống trải, bâng khuâng khi chuẩn bị cho một kế hoạch mới, một lựa chọn nhận được ủng hộ mà sao thấy mông lung...

Thôi thì, không nghĩ nữa, post ảnh dịp Tết lên để nhớ đã nào. Mọi việc để đấy đã, sắp xếp lại vào những ngày sau.

Ngày 29 Tết:


 Ba mẹ con selfie trước khi Tôm Ốc về ông bà Ngoại. Cười xấu có vẻ không dễ :-)

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Nói với con hôm nay


         Tôm con,

         Lúc tối, con gọi điện cho mẹ vì quên đề ôn Toán vào 10 ở nhà, mẹ chụp gửi email cho bác Hoàng nhờ download về máy tính của ông Ngoại, để con có thể nhìn vào đó và hoàn thành được bài tập trong dịp Tết như con mong muốn. Mẹ thấy vui vì con có ý thức học tập nhưng mẹ cũng đã thấy buồn vì con nói rằng ngại không dám hỏi bác do vừa có chuyện xảy ra giữa con với anh Mèo nên bị bác mắng. Con lý luận rằng con vô tình không cố ý, em Ốc cũng nói vậy, nhưng con không hiểu những gì mẹ đã từng dặn con là đôi khi sự vô tình cũng gây cho người khác khó chịu hoặc tổn thương rất lớn và con không thể đòi hỏi người khác phải chấp nhận, phải hiểu và tha thứ về sự vô tình.

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

Happy New Year



CHÚC HẠNH PHÚC TỚI TẤT CẢ MỌI NHÀ 
TRONG MỘT NĂM MỚI ĐANG ĐẾN

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Chuyện liên tưởng


          Vừa mới đây, tôi gặp một chuyện mà tôi không chắc chắn đó là thật hay đùa, nhưng theo cảm quan của tôi là thật nên tôi đã không quên nó đi, mà lại nhớ đến những tình huống tương tự tôi đã từng gặp trước. Chuyện là, trên chuyến đi xa về, trên xe có bốn người và tôi là phụ nữ duy nhất. Khi còn cách Hà Nội chừng 30km, tất cả cùng nhận thấy thời gian về đến nhà là hơi sớm do ai cũng nghĩ chuyến đi chơi sẽ ngốn hết nhiều thời gian của chúng tôi hơn. Ngoài xe của chúng tôi, đoàn đi còn một xe nữa đi sau chắc vài chục kilomet vì nhóm đó hay dừng lại trên đường chở thêm đặc sản địa phương mỗi khi xe đi qua, cũng là xe chở một số thứ cần thiết của một thành viên của xe bên này, nên việc làm sao để gặp nhau tại Hà Nội đã được trao đổi để ra  được phương án hợp lý.

          Trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, tôi không nghĩ việc các bà vợ ở nhà sẽ suy đoán rất logic việc chồng đi đâu xa về theo chiều hướng tiêu cực như chúng tôi đùa vui lúc ấy. Tôi là phụ nữ, nhưng thuộc hàng "chíp hôi" nên tôi cũng thả phanh góp chuyện, dù có lúc tôi cảm thấy mình hơi ngây ngô so với thực tế chuyện tôi nghe. Tôi cũng không có kinh nghiệm giúp đỡ "đồng đội" trong những hoàn cảnh gay cấn khó đỡ nên khi được hỏi "Theo Hà thì nên nói thế nào?", tôi chỉ biết cười trả lời "Em đang nghe xem sự việc sẽ thế nào để còn biết tình hình rút kinh nghiệm khi có chuyện tương tự ở nhà đây!".

          Đang hào hứng vì nghĩ đang biết về những chuyện thật như đùa thì "đồng chí Y" đã đề xuất ý kiến làm mình chưng hửng: "Hay là rẽ vào nhà mình ở gần đây gần tối về, cho "đồng chí X" né vụ về sớm đỡ phải giải trình với vợ, còn cho Hà xuống bắt xe buýt về Hà Nội, ở đây có xe buýt rồi". Mình đần thối vì tình huống bất ngờ, chưa từng bị ai thả dọc đường như thế, mới thốt lên "Ối! thật ạ?". "Thôi, ai lại thế, về luôn thôi." - là câu nói của "đồng chí Z" còn lại như cứu tôi khỏi tình trạng như bị bỏ rơi - và cũng cho tôi thấy có người biết thương tôi chứ không như "đồng chí Y" phũ phàng!. Vậy là, tôi bình tâm trở lại, rồi nghĩ "Đồng chí Y đón mình, cho mình đi cùng xe, nên trả mình về đúng chỗ chứ nhỉ, trừ khi mình tự ý muốn xuống giữa đường, đang yêu quý bỗng thấy hơi bị ghét rồi đấy!"

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Ảnh Mộc Châu


       Chờ đợi mãi thì cũng được đến Mộc Châu. Chuyến đi là một kỷ niệm đẹp về nơi lần đầu tiên được đến. Do đã rất háo hức từ rất lâu vụ đi Mộc Châu mà chưa thành nên khi được chú Quốc Việt thông báo sẽ có chuyến đi Mộc Châu dự tết người Mông, mình không đắn đo gì đăng ký tham gia ngay. Không biết thành phần gồm bao nhiêu người, gồm những ai mà chỉ biết rằng sẽ đi hai xe, có chú Quốc Việt và chú Hữu Thành là Trỗi, nên thấy như vậy là đủ an toàn rồi! 


       Đến Mộc Châu, lại một lần nữa cảm nhận rõ mình có thể thích nghi được hoàn cảnh một cách tuyệt vời. Rất nhiều sự kiện đã diễn ra, chú Hữu Thành đã ghi lại rất giống những gì mình cảm nhận trong bài Chuyến đi thú vị, bản Tà Số Hai trên trang "Bạn Trường Trỗi" nên mình sẽ chỉ đưa  ở đây tin bài qua ảnh thôi.

       Từ Hà Nội, được chú Hữu Thành đi xe qua đón ở Giảng Võ, trên xe có sẵn một "đồng chí" được chú Thành giới thiệu là "anh Vinh" nên mình cũng gọi là anh Vinh! Đến Mộc Châu, do đã trình bày trước, nên không ngại ngần hưởng thụ cái cảm giác của ngày còn bé là được nằm trên tán lá chè, nằm như thế cũng có thể chụp được cảnh ở xa. Do chú Hữu Thành thấy "ngất trên cành quất" mà chụp lại cảnh này nên mình có cái ảnh đẹp. Còn đôi chân, tự mình chụp lấy!



Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Làm mẹ của những đứa con trai


       Tôi có ba con trai. Khi các con tôi còn nhỏ, tôi thường được nghe câu hỏi: “Sao, cố thêm cô con gái nữa chứ hả?”, đôi khi câu hỏi vô duyên này khiến tôi phát cáu. Chưa kể, người ta cứ "dìm hàng" ba cậu con trai tôi bằng những câu bâng quơ kiểu “Tam nam bất phú”, “Sau này ế vợ hết thôi con ạ”. Chết thật, thế có nghĩa là việc tôi có ba con trai là tội lỗi, là “phá vỡ trật tự tự nhiên của vũ trụ” hay sao?

1. Khi là mẹ của những cậu con trai, tôi sẽ là tình yêu đầu tiên của chúng. Những cậu con trai luôn quấn quýt mẹ, đó là một điều hết sức tự nhiên, cũng như con gái thường quấn ba vậy. Các nhà tâm lý học cho rằng nguyên nhân của sự việc trên là sự thiên vị giới tính. Em gái tôi (một người mẹ của hai cô con gái) ngạc nhiên vô cùng khi chàng trai nhỏ của tôi đón tôi về nhà bằng những tiếng reo hò, chúng hôn lên má mẹ, vuốt ve mái tóc của tôi và thi thoảng chúng đang chơi đùa với nhau lại chạy về mẹ nói: “Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm”. Con trai sẽ được học từ mẹ sự yêu thương, mềm mại và linh hoạt hơn, biết tôn trọng người khác, quan tâm và chia sẻ. Từ mẹ, các chàng trai học cách yêu thương những người phụ nữ, và tìm ra cách để được một nửa thế giới yêu thương mình.

Tôi đã có lúc xao động vì thèm một cô con gái, nhưng chỉ cần nhìn những hình ảnh thế này là tôi không giấu được niềm sung sướng, hãnh diện.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Đợi


                           Phải vì em sẽ mặc áo mầu hồng
                           Nên xuân mới thẹn thùng đến vậy
                           Anh cứ ngỡ xuân đến lâu rồi đấy
                           Anh chỉ là đến sau.


                           Nhưng xuân chẳng hồng được như áo em đâu
                           Nên chỉ biết gửi nắng bên thềm cửa
                           Rồi như anh, xuân thập thò trước ngõ
                           Đợi chờ em bước ra.

Bạn đặc biệt và là duy nhất!


Giàu hay nghèo, sang hay hèn, nhàu nát hay phẳng phiu thì bạn vẫn luôn 'có giá' với những người thân yêu.
Haley
(Dịch từ Inspirationpeak)

Một diễn giả nổi tiếng bắt đầu cuộc nói chuyện bằng một tờ 20 đô la trên tay. Trong khán phòng lúc này có hơn 200 người khách, ông giơ tờ tiền lên và hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?". Những cánh tay lần lượt giơ lên. Người diễn giả nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ tiền này cho một trong số các vị nhưng trước tiên tôi muốn làm một việc".

Ông liền vò nát tờ tiền, rồi lại hỏi: "Ai vẫn muốn nó nào?", vẫn có những cánh tay đồng ý. Ông hỏi tiếp: "Vậy thì, nếu như tôi làm thế này...", diễn giả quăng tờ tiền xuống đất rồi dùng chân mình dẫm và nghiền nó. Sau đó, ông nhặt lên, lúc này tờ tiền đã trở nên nhàu nát và dơ bẩn. Ông lại hỏi: "Bây giờ, ai vẫn muốn nó?", vẫn có những cánh tay giơ lên.


Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Kế hoạch mật ong rừng


        Ba chúng tôi là những đứa trẻ vùng cao rất nhiều năm về trước. Gặp lại nhau giữa trời Đông Hà Nội, kể chuyện nhau nghe về những kỷ niệm ngọt ngào, đặc lịm như mật ong của tuổi thơ yêu dấu, về những cái đắng, chát, chua của cuộc sống như là vị chua chát của những trái sơn tra... 

        Tôi và Hiền là những cô bé sớm rời xa quê nhà, vừa học, vừa lớn, vừa trưởng thành trên mảnh đất thủ đô phồn hoa, nhưng vẫn đó trong tâm hồn một khoảng lớn tuổi thơ ngọt ngào không dễ vỡ. Hương ở lại nhà, gắn kết cuộc sống bên những dấu ấn kỷ niệm mà hơn 20 năm đã qua không hề nguôi nhớ. Có những nụ cười đấy mà cũng có những giọt nước mắt muốn trào ra...