Hai mươi bốn năm nữa, con sẽ bằng tuổi mẹ bây giờ. Không biết, trong quãng thời gian từ giờ tới khi ấy, con sẽ thế nào, có cảm nhận thấy những điều như mẹ đã từng nghĩ và mang theo trong lòng không?
Hai mươi bốn năm trước, khi đó mẹ bằng tuổi con bây giờ, đã trải qua một chặng đường dài từ tuổi thanh xuân cho đến khi tóc điểm nhiều sợi bạc. Tuổi mà những xúc cảm đã lắng lại, vui - buồn không còn là của riêng mình nữa mà vui - buồn cùng nỗi vui buồn của những đứa con...
Khi ấy, con hai mươi bốn tuổi, tuổi con bằng nửa tuổi mẹ. Người ta vẫn nói, con gái mà ẩn tuổi mẹ thì sẽ gặp nhiều may mắn. Quả đúng là như vậy. Con khi ấy, một cô gái đầy năng lượng và bản lĩnh, một cô gái đã có 7 năm xa nhà, một mình trong căn nhà thuê ổ chuột, gia tài chỉ là một mớ kiến thức thu được trong trường đại học, ngày ngày vừa trở lại trường Luật học lên cao học vừa đi làm, tiền lương chỉ đủ trả tiền thuê nhà và phục vụ tối thiểu sinh hoạt hàng ngày...
Mẹ có lẽ tự hào nhưng cũng có lẽ lo lắng cho đứa con gái một mình xa nhà, nên thuyết phục con về tỉnh dạy học, trường Đảng là cơ hội cho con khi đó, nhưng con nào có hiểu xa nhà là sẽ vất vả đâu...