Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021

Chán covid quá rồi!


... 42 năm về trước vào một buổi chiều tà, chẳng nhớ là Đông hay Hạ nhưng là ngày chủ nhật, đang một mình đi mót phấn trong ngăn bàn bên trường Chuyên (sát với nhà mình trong khu tập thể cán bộ trường Đảng) thì một anh thanh niên chừng tuổi 16 -17 xuất hiện trước cửa lớp làm cho cái đứa trẻ con 5 tuổi là mình lo sợ. Sợ sẽ bị mấy câu dọa dẫm kiểu: “Làm gì ở đây?”, “Chào chú chưa?”… 
Và quả nhiên là thế:
- Làm gì ở đây?
(Nàng im thít) 
Chú lại bồi thêm:
- Xinh quá. Lớn nhanh lên chú chờ!
Mình ù té chạy về nhà vì hiểu là mình mà lớn hơn lên thì anh ấy sẽ yêu mình mất! 😋

Rồi cũng lớn lên. Mình cũng không hiểu tại sao mình không kể với mẹ cũng không hề hé răng nói với ai chuyện này và cũng không bao giờ nhìn thấy anh thanh niên đó nữa.
Rồi vào đại học, xa nhà...

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2021

Tin vào công lý


Là Luật sư,

ngoài bảo vệ thân chủ còn có nhiệm vụ bảo vệ công lý. Hãy là một luật sư công tâm, hạn chế nhất tiêu cực từ mọi phía có thể tác động đến mình để hoàn thành nhiệm vụ.

Đất nước mình, giặc nội xâm nhiều không đếm xuể. Nhưng vẫn còn nhiều những người làm luật công tâm và nhiều luật sư có một cuộc đời, sự nghiệp minh tâm bền bỉ. Luật pháp nghiêm minh, vẫn luôn là niềm hy vọng của một đất nước tươi đẹp trong tương lai.

Nguyên tắc tiến về phía trước, là mở cho đối phương cơ hội, thời gian để sửa chữa sai lầm, khi quá giới hạn, thì tội trạng đến đâu họ phải nhận đến đó. Sẽ có nỗi buồn nhưng sẽ có niềm vui.

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2021

Hoa lan


Mình thuộc tuýp người cổ điển trong gia đình (ra ngoài thì bớt cổ!), nhưng lại không thích hoa lan cho lắm.

Về quê, nhà bố mẹ cũng có lan. Đến nhà bạn cũng có lan, nhưng chưa bao giờ mình có cảm xúc để đứng ngắm những bông lan chảy dài từ những thân cây khẳng khưu, rễ già tua lua lại còn tầm gửi trên cây hay lủng lẳng trên giàn.

Mình không thích nên không tìm hiểu hay so sánh, liên tưởng đến bất kỳ một hình ảnh văn học hay nghệ thuật nào cả. Không thích là không thích chứ không có lý do gì.

Hồi là sinh viên, theo anh người yêu đến nhà bạn anh ấy ở khu tập thể Bách Khoa chơi, thấy hoa cẩm cù nở hàng vài chục bông, cũng thích, nhưng không biết đó cũng là một loài lan.

Mình thích hoa đào, hoa mận. Thích hoa lựu, hoa hồng. Thích hoa cà phê. Thích hoa xoan. Thích hoa thược dược. Thích hoa quỳnh, hoa huệ... Toàn những loài hoa mà khi bé trong vườn hoặc trước sân nhà đều có.
Và hình như, có vẻ như, mình nhận ra mình chỉ thích những gì mình có và từng có! 😏

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2021

Sau ngày của Mẹ


Hai mươi bốn năm nữa, con sẽ bằng tuổi mẹ bây giờ. Không biết, trong quãng thời gian từ giờ tới khi ấy, con sẽ thế nào, có cảm nhận thấy những điều như mẹ đã từng nghĩ và mang theo trong lòng không?

Hai mươi bốn năm trước, khi đó mẹ bằng tuổi con bây giờ, đã trải qua một chặng đường dài từ tuổi thanh xuân cho đến khi tóc điểm nhiều sợi bạc. Tuổi mà những xúc cảm đã lắng lại, vui - buồn không còn là của riêng mình nữa mà vui - buồn cùng nỗi vui buồn của những đứa con...

Khi ấy, con hai mươi bốn tuổi, tuổi con bằng nửa tuổi mẹ. Người ta vẫn nói, con gái mà ẩn tuổi mẹ thì sẽ gặp nhiều may mắn. Quả đúng là như vậy. Con khi ấy, một cô gái đầy năng lượng và bản lĩnh, một cô gái đã có 7 năm xa nhà, một mình trong căn nhà thuê ổ chuột, gia tài chỉ là một mớ kiến thức thu được trong trường đại học, ngày ngày vừa trở lại trường Luật học lên cao học vừa đi làm, tiền lương chỉ đủ trả tiền thuê nhà và phục vụ tối thiểu sinh hoạt hàng ngày...

Mẹ có lẽ tự hào nhưng cũng có lẽ lo lắng cho đứa con gái một mình xa nhà, nên thuyết phục con về tỉnh dạy học, trường Đảng là cơ hội cho con khi đó, nhưng con nào có hiểu xa nhà là sẽ vất vả đâu...

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Những đặc điểm có sức hút

Không phải chỉ có sắc đẹp mới thu hút được sự chú ý của mọi người xung quanh. Một người có tính cách nổi bật mang đậm màu sắc cá nhân của mình cũng tạo nên sức quyến rũ và trở thành tâm điểm của đám đông.Tại sao có những người ăn mặc rất sành điệu và thời thượng nhưng chỉ cần nói đôi ba câu là khiến người đối diện phải lặng lẽ rút lui, nhưng cũng có những người trông rất giản dị nhưng luôn được mọi người yêu mến vây quanh? Rõ ràng, sự quyến rũ không được tạo ra bởi những thứ bạn dát lên người. Chính sự thông minh, hóm hỉnh và vẻ đẹp tâm hồn mới là thứ tạo nên sức hút vô hình cho mọi người phụ nữ.

Ảnh: pexels/ana paula lima

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021

Cá tính của phụ nữ


Mình mặc bò ống rộng cách nay 6-7 năm, nghĩa là mặc nó mà không biết là đang đi trước xu hướng!. Hôm nay, FB nhắc kỷ niệm, làm hiện về đôi lời nhận xét của những bậc "hiền tài". 

Chẳng hạn, hiền nhân A có lời:
- Anh nói thật là, anh chưa từng gặp một phụ nữ nào cá tính như em.
- Úi, em vẫn nữ tính, dịu hiền mà! 
- Anh nói cá tính không có nghĩa là đàn ông, cá tính ở em là sự đặc biệt khác biệt với người khác ấy. Anh để ý là, em rất tự tin từ cách đi cách đứng, kể cả về trang phục, dường như em không cần để ý ai mặc gì để phải theo trend như nhiều phụ nữ khác, mà em cảm thấy mình mặc gì đẹp là thứ ấy đẹp vậy! 😛
- À! Em ít quan tâm đến việc phải đẹp cho người khác ngắm. Quan trọng là em ngắm ai đẹp thôi! 

Rồi hiền nhân B, trong buổi tiệc mừng anh 60 năm cuộc đời, nói trước "bàn quan thiên hạ":

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2021

Tháng thanh niên



Một lời "hiệu triệu" từ cựu Bí thư đoàn Lam Vo Quang mà những cựu bí thư, cán bộ đoàn một thời của Đoàn thanh niên Bộ thương mại tề tựu về bên nhau, cùng ôn lại những kỷ niệm "hào hùng"!

Những gương mặt thân quen... Trung VEN (Vietnam Economic News), Tú, Hạnh Vinaxad, Tài TPMB (thực phẩm miền Bắc), Đức Machino, chị Yến TTTT, anh Long VNC (viện nghiên cứu), Hà Vụ TCCB, anh Thuý VP Bộ... (kể không hết được).

Ai cũng một thời, để lại trong nhau những điều đặc biệt, dễ nhớ, dễ thương. Thành công của những ngày tháng ấy là làm nên một "thế hệ vàng" trong công tác phong trào thanh niên và cho cả Đảng Bộ Thương mại nữa.

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2021

Nghĩ về di chúc


Mình không có thần tượng khi còn nhỏ, chỉ có bố là cả bầu trời, và thấy những điều ở bố đối với mẹ cứ theo mình đẹp mãi. Thấy ngoài kia, chẳng có gì khó khăn...

Khi lớn lên, mình luôn tìm bài học từ vài người bạn thuở hàn vi đã lớn lên thầm lặng hoặc những ngôi sao một thời bỗng có ngày tắt phụt, để sống mạnh mẽ, vững vàng, bình thản trước những giành giật, ganh đua, thị phi, ganh ghét của thiên hạ, người đời.

Mình cứ vậy, nên cuộc sống dẫu có giống bao người khác, buồn vui đủ cả, vẫn không thấy quá sức, không thấy nản lòng.

Mình không thích lao động đến già, mà thích những tấm gương ở một đất nước xa xôi nào đó có người chăm chỉ làm việc, tiết kiệm, để đến khi 35 - 40 tuổi sẽ nghỉ hưu, sống cuộc đời tự do, tự tại. Thực tế, biết nghỉ hưu được bao năm vì ai biết cuộc sống ngắn dài?

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2021

Yêu hơn cả bầu trời

MỘT GIA ĐÌNH CÓ 2 LIỆT SĨ HY SINH GIỮA THỜI BÌNH

Ảnh trái là Thượng tá Dương Văn Thanh 
Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 910, 
Hi sinh ngày 29 tháng 4 năm 2005.

Hôm đó, ông tham gia huấn luyện máy bay cánh bằng L39 thì bất ngờ máy bay gặp sự cố chết máy. Ông ra lệnh cho trung úy Đào Việt Hưng bung dù thoát hiểm, rồi 1 mình cố gắng điều khiển chiếc L-39 bị chết máy đó tránh khỏi khu dân cư trên đảo Hòn Tre trước khi đâm xuống biển và hi sinh. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang trong thời kỳ đổi mới.

Hơn 11 năm sau, ngày 18 tháng 10 năm 2016, người con trai duy nhất của ông, thiếu tá Dương Lê Minh (ảnh phải) khi đang hướng dẫn 2 học viên điều khiển chiếc trực thăng EC 130-T2 thực hiện bay huấn luyện, thì gặp nạn tại khu vực núi Dinh - Vũng Tàu. Cả 3 phi công trên máy bay đều hi sinh. Anh sau được truy tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhì.

Câu chuyện cảm động về 2 cha con đã truyền cảm hứng cho đoàn làm phim để cho ra 4 tập phim "Yêu hơn cả bầu trời" được khán giả vô cùng yêu thích trong dịp Tết. 
Chỉ tiếc là phim thì luôn có hậu hơn ngoài đời.

(Nguồn: NSRD)

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

Hết tết rồi. Con lại phải đi thôi!


Một năm mới đã bắt đầu với đầy lo toan bận rộn. Một năm mới bắt đầu bằng cách khép lại những ngày vui vẻ đoàn viên. Chỉ bất chợt một khoảnh khắc nào đó như khoảnh khắc này, khi ngắm bức hình bịn rịn cảnh chia tay mới lặng lòng dâng niềm nhớ.

Chợt nhớ mình mới là đứa trẻ ngày nào, lon ton theo mẹ đi chợ tết, ngồi sau xe đạp theo cha đi mua Đào, nay tóc đã thoáng vài sợi bạc. Thời gian kì diệu giúp xoa dần những nỗi đau, nhưng cũng tàn nhẫn làm phai dần đi những kỉ niệm, những niềm hạnh phúc.

Mẹ luôn hỏi tôi, nơi đất khách quê người cuộc sống có vất vả lắm không? Thật ra thì nỗi bon chen không đáng sợ bằng nỗi cô đơn, buồn tủi. Là cảm giác nơi mình ở không là quê hương, chỉ là khách trọ. Nơi mà mỗi con đường, mỗi góc phố không thể tìm nổi một dáng hình quen thuộc, yêu thương. Nơi mà đôi khi giữa ồn ào vẫn thấy mình bơ vơ lạc lõng.

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2021

Tạm biệt năm Covid 2020


Chiều qua, chiều cuối năm, chẳng hiểu sao lại ngã.
Giữ nguyên tư thế chân phải thẳng về phía trước, chân trái hình chữ Z phía sau, bàn tay trái rụng rời sau một phản ứng vô điều kiện là bụp mạnh vào cánh cửa toilet...
- Đừng động vào em!
(Dù đó là lời nói ngược 😛)
Khi có người nhìn thấy, định nâng dậy.
Có lẽ do phản xạ, sợ chấn thương sọ gối, vì đột ngột và đau quá!

Tự dưng lại nhớ cảnh người phụ nữ bị va ngã xoài vì một anh chạy vội lên tàu điện ngầm ở Singapore. Anh ấy xấu hổ, vội vã xin lỗi và định nâng chị đứng dậy, thì chị ấy đã khó chịu mà nói rằng:
- Don't touch me!
(Đừng chạm vào tôi)
Và không có ai động vào chị ấy. Anh vội vã thì vội bước lên tàu, vẻ đầy ngại ngần.

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2021

Di sản của một người


Tôi luôn phải chịu áp lực là con của một nhà lãnh đạo.

Phải nhiều năm sau thời niên thiếu, tôi mới ý thức được rằng ba mình khác những người khác.

Từ khi đi học vỡ lòng, tôi không ý thức được chuyện ba tôi làm việc gì quan trọng hay nhà tôi khác các bạn. Hồi đó, đi ra cổng nhà, thấy có bốt gác, tôi cứ nghĩ rằng nhà ai cũng như thế chứ không hề nghĩ ba mình mới được thế. Rồi đến khi học lớp hai, tôi‬ mới lờ mờ hiểu rằng ba mình đang giữ trọng trách nào đó.‬

Cũng từ khi bắt đầu hiểu được ba tôi có trọng trách lớn hơn người khác, tôi co mình lại một chút. Nhiều khi chơi với bạn bè, phải nhường nhịn bạn một tí. Rồi đi học, phải cố lên một tý vì sợ người ta sẽ nghĩ ngược lại.

Nói thật, rất ít khi đến lớp mà tôi không thuộc bài. Đi lao động cùng lớp, tôi luôn chọn việc gì đó nặng hơn. Tôi sợ bạn bè bảo mình thế nọ, thế kia. Sau này đi sơ tán, nhiều khi bọn tôi rời khỏi trường người ta mới biết tôi là con ai. Khi biết mình là con "ông Ba", họ mới hỏi, "ô tại sao tao thấy mày gánh giỏi thế?", "ô tại sao mày đào đất giỏi thế?".

Tuổi thơ tôi là thế. Tại sao mình cảm thấy như vậy? Bởi vì, đi sơ tán mới thấy, mình được ăn no hơn các bạn, không phải chịu rét như các bạn. Nếu mình học kém không bằng các bạn, điều đó là không nên, là đáng xấu hổ.

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

Tự cảm nhất thời!


Một đứa tự thấy là hiền nhưng ít người cho là như vậy, đặc biệt là giới nữ! 😎

Ảnh, phản ánh khá chính xác "con người" của ai đó, ở mọi hoàn cảnh, trong mọi trạng thái, khó mà nói khác đi được. Cái tĩnh của ảnh, phơi bày cái động của cảnh và người, ở đó người ta thấy được cả một không gian. thời gian rộng dài...
Mình không thích chụp ảnh, nhưng cứ có ảnh là lưu giữ, mà vẫn là lưu giữ ảnh giấy, những chiếc ảnh có thể cầm, nắm được.

Đây là những chiếc ảnh phần nhiều có được bằng selfie (tự sướng), do không biết "diễn" sao cho đẹp. Ở trong đó, là 5 năm đã qua, 5 năm của những tháng ngày nhiều biến động...

Nhìn kỹ, hay nhìn lướt, vẫn thấy nhiều nữ tính, kệ người khác không nhìn thấy 😜, thấy đôi tay biết làm nhiều việc, gương mặt, ánh mắt vẫn biết nhớ, biết thầm............. (Mơ!) 

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

Ước mơ mãi chưa thôi


Kiếm tiền là việc của cả đời, mà con người thường nghĩ tới nhiều nhất thay cho nghĩ sống phải thế nào để hạnh phúc.

Mỗi năm, giành 1 tháng đi đâu đó, 10 năm giành 1 năm để sống ở một đất nước nào đó để cảm nhận cuộc sống, là một việc đã từng ấp ủ. Nhưng, không làm những điều đã muốn mà làm những điều người khác bao gồm cả Đảng và Chính Phủ muốn là một việc ý nghĩa, nó mang lại giá trị nhưng ít niềm vui và nhiều tiếc nuối!

Mùa covid, vắng vẻ, ít người, thực sự muốn một lần chạy dọc dài đất nước, cách ly trong xe, 1 tháng thôi.
Xăng đang rẻ! 😛

(Ước mơ từ tháng 3 năm Covid 2020)

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

Lời khen của cán bộ Đoàn


Ngồi bus về nhà, muốn viết gì đó.
chợt muốn nhớ đến một tấm hình, một câu khen:
- Hà là một người con gái để lại trong anh hình ảnh rất là đẹp. Em không chỉ có hình thức mà em còn có cả tri thức nữa. Rất đẹp. Anh rất thích đấy!
Thích ở đây là thích, chứ không phải yêu nhé. Câu nói sau mười mấy năm (có đôi lần) gặp lại, từ hồi có chung cùng với anh ấy những năm tháng hoạt động Đoàn thanh niên tại Bộ Thương mại.
Hồi ấy anh chưa vợ, mình thì bầu đoàn phu tử 2 con rồi! 

Lúc này, mình đang đói, đang nghĩ đến món gà tần ngải cứu.
Mình thường hay nhớ, bám, víu vào những lời khen mà giúp mình thấy từng không hề biết là như vậy, nó làm cho những kỷ niệm trong ký ức đã đẹp lại còn đẹp hơn.
Và nữa, lưu giữ được những tình cảm, những hình ảnh đẹp lâu dài trong cuộc đời, thì... Lâu ơi là lâu, có tìm gặp lại, mãi là như thế.
Câu nói nhỏ:
- Em đẹp lắm!
Dù không đẹp, cũng thích phải không nhỉ?