
Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021
Những đặc điểm có sức hút

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021
Cá tính của phụ nữ
- Úi, em vẫn nữ tính, dịu hiền mà!
- Anh nói cá tính không có nghĩa là đàn ông, cá tính ở em là sự đặc biệt khác biệt với người khác ấy. Anh để ý là, em rất tự tin từ cách đi cách đứng, kể cả về trang phục, dường như em không cần để ý ai mặc gì để phải theo trend như nhiều phụ nữ khác, mà em cảm thấy mình mặc gì đẹp là thứ ấy đẹp vậy! 😛
- À! Em ít quan tâm đến việc phải đẹp cho người khác ngắm. Quan trọng là em ngắm ai đẹp thôi!
Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2021
Tháng thanh niên
Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2021
Nghĩ về di chúc
Khi lớn lên, mình luôn tìm bài học từ vài người bạn thuở hàn vi đã lớn lên thầm lặng hoặc những ngôi sao một thời bỗng có ngày tắt phụt, để sống mạnh mẽ, vững vàng, bình thản trước những giành giật, ganh đua, thị phi, ganh ghét của thiên hạ, người đời.
Mình cứ vậy, nên cuộc sống dẫu có giống bao người khác, buồn vui đủ cả, vẫn không thấy quá sức, không thấy nản lòng.
Mình không thích lao động đến già, mà thích những tấm gương ở một đất nước xa xôi nào đó có người chăm chỉ làm việc, tiết kiệm, để đến khi 35 - 40 tuổi sẽ nghỉ hưu, sống cuộc đời tự do, tự tại. Thực tế, biết nghỉ hưu được bao năm vì ai biết cuộc sống ngắn dài?
Thứ Hai, 1 tháng 3, 2021
Yêu hơn cả bầu trời
Ảnh trái là Thượng tá Dương Văn Thanh
Hôm đó, ông tham gia huấn luyện máy bay cánh bằng L39 thì bất ngờ máy bay gặp sự cố chết máy. Ông ra lệnh cho trung úy Đào Việt Hưng bung dù thoát hiểm, rồi 1 mình cố gắng điều khiển chiếc L-39 bị chết máy đó tránh khỏi khu dân cư trên đảo Hòn Tre trước khi đâm xuống biển và hi sinh. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang trong thời kỳ đổi mới.
Hơn 11 năm sau, ngày 18 tháng 10 năm 2016, người con trai duy nhất của ông, thiếu tá Dương Lê Minh (ảnh phải) khi đang hướng dẫn 2 học viên điều khiển chiếc trực thăng EC 130-T2 thực hiện bay huấn luyện, thì gặp nạn tại khu vực núi Dinh - Vũng Tàu. Cả 3 phi công trên máy bay đều hi sinh. Anh sau được truy tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhì.
Câu chuyện cảm động về 2 cha con đã truyền cảm hứng cho đoàn làm phim để cho ra 4 tập phim "Yêu hơn cả bầu trời" được khán giả vô cùng yêu thích trong dịp Tết. Chỉ tiếc là phim thì luôn có hậu hơn ngoài đời.
(Nguồn: NSRD)
Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021
Hết tết rồi. Con lại phải đi thôi!
Chợt nhớ mình mới là đứa trẻ ngày nào, lon ton theo mẹ đi chợ tết, ngồi sau xe đạp theo cha đi mua Đào, nay tóc đã thoáng vài sợi bạc. Thời gian kì diệu giúp xoa dần những nỗi đau, nhưng cũng tàn nhẫn làm phai dần đi những kỉ niệm, những niềm hạnh phúc.
Mẹ luôn hỏi tôi, nơi đất khách quê người cuộc sống có vất vả lắm không? Thật ra thì nỗi bon chen không đáng sợ bằng nỗi cô đơn, buồn tủi. Là cảm giác nơi mình ở không là quê hương, chỉ là khách trọ. Nơi mà mỗi con đường, mỗi góc phố không thể tìm nổi một dáng hình quen thuộc, yêu thương. Nơi mà đôi khi giữa ồn ào vẫn thấy mình bơ vơ lạc lõng.
Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2021
Tạm biệt năm Covid 2020
Chiều qua, chiều cuối năm, chẳng hiểu sao lại ngã.
Giữ nguyên tư thế chân phải thẳng về phía trước, chân trái hình chữ Z phía sau, bàn tay trái rụng rời sau một phản ứng vô điều kiện là bụp mạnh vào cánh cửa toilet...
- Đừng động vào em!
(Dù đó là lời nói ngược 😛)
Khi có người nhìn thấy, định nâng dậy.
Có lẽ do phản xạ, sợ chấn thương sọ gối, vì đột ngột và đau quá!
- Don't touch me!
(Đừng chạm vào tôi)
Và không có ai động vào chị ấy. Anh vội vã thì vội bước lên tàu, vẻ đầy ngại ngần.
Thứ Năm, 4 tháng 2, 2021
Di sản của một người
Tôi luôn phải chịu áp lực là con của một nhà lãnh đạo.
Từ khi đi học vỡ lòng, tôi không ý thức được chuyện ba tôi làm việc gì quan trọng hay nhà tôi khác các bạn. Hồi đó, đi ra cổng nhà, thấy có bốt gác, tôi cứ nghĩ rằng nhà ai cũng như thế chứ không hề nghĩ ba mình mới được thế. Rồi đến khi học lớp hai, tôi mới lờ mờ hiểu rằng ba mình đang giữ trọng trách nào đó.
Cũng từ khi bắt đầu hiểu được ba tôi có trọng trách lớn hơn người khác, tôi co mình lại một chút. Nhiều khi chơi với bạn bè, phải nhường nhịn bạn một tí. Rồi đi học, phải cố lên một tý vì sợ người ta sẽ nghĩ ngược lại.
Tuổi thơ tôi là thế. Tại sao mình cảm thấy như vậy? Bởi vì, đi sơ tán mới thấy, mình được ăn no hơn các bạn, không phải chịu rét như các bạn. Nếu mình học kém không bằng các bạn, điều đó là không nên, là đáng xấu hổ.
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021
Tự cảm nhất thời!
Đây là những chiếc ảnh phần nhiều có được bằng selfie (tự sướng), do không biết "diễn" sao cho đẹp. Ở trong đó, là 5 năm đã qua, 5 năm của những tháng ngày nhiều biến động...
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021
Ước mơ mãi chưa thôi
Mùa covid, vắng vẻ, ít người, thực sự muốn một lần chạy dọc dài đất nước, cách ly trong xe, 1 tháng thôi.
Xăng đang rẻ! 😛
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021
Lời khen của cán bộ Đoàn
chợt muốn nhớ đến một tấm hình, một câu khen:
- Hà là một người con gái để lại trong anh hình ảnh rất là đẹp. Em không chỉ có hình thức mà em còn có cả tri thức nữa. Rất đẹp. Anh rất thích đấy!
Thích ở đây là thích, chứ không phải yêu nhé. Câu nói sau mười mấy năm (có đôi lần) gặp lại, từ hồi có chung cùng với anh ấy những năm tháng hoạt động Đoàn thanh niên tại Bộ Thương mại.
Hồi ấy anh chưa vợ, mình thì bầu đoàn phu tử 2 con rồi!
Và nữa, lưu giữ được những tình cảm, những hình ảnh đẹp lâu dài trong cuộc đời, thì... Lâu ơi là lâu, có tìm gặp lại, mãi là như thế.
Câu nói nhỏ:
- Em đẹp lắm!
Dù không đẹp, cũng thích phải không nhỉ?
Thứ Năm, 14 tháng 1, 2021
Hà Nội nắng!
Nghĩ đến 22 năm trước, anh ấy thư sinh, trắng tinh với cặp kính đầy tri thức...
Mình hay thắc mắc là:
- Sao càng già thì mặt ngày càng đần?
Hình như, nỗi lo lắng nhiều hơn làm con người ta như vậy?
Tự lý giải:
Thanh niên vô sản, cộng với một mớ kiến thức nhận được từ trường lớp giúp tuổi trẻ ta dường như thấy mình là số 1 😝
Do vậy, mặt cực kỳ tự tin và trong sáng!
Trung niên tư sản, có một số vật chất cộng với mớ kiến thức "tổng hợp quý hiếm" không thể tách rời, cùng với một thân thể đang "dần chín", sự "ngọt ngào" thể hiện trên từng nếp nhăn, tóc đã điểm nhiều sợi bạc, ..., tạo ra nét khác biệt thời trẻ, mà theo cách nói sang chảnh thời nay gọi là "thần thái"! 😎
Giữ gìn nét thanh xuân (nét vô sản) bằng cách nào đây? Bằng cách chúc mừng thời trung niên có vật chất và mất trong sáng ư?! 😛
Thứ Tư, 13 tháng 1, 2021
Nhớ con
- Sao cháu không xuống xe, mua vé rồi mới đi tiếp, đi nhờ 1-2 bến được chứ đi nhiều bến thì không được.
Cô bé lí nhí nghe không rõ.
- Bến tới cháu xuống đấy nhé.
Mình cũng chẳng kịp nghĩ gì, cậu soát vé đứng ngay cạnh, nên tiện nói luôn:
- Để chị mua vé cho bạn ấy.
Và 7.000 đồng đổi lấy một tấm vé cho cô bé học trò.
Lên trạm bus trước Ngân hàng Nhà nước, về đến trạm trước Bộ Y tế - Giảng võ mình xuống. Cô bé vẫn còn đi tiếp, và ngước mắt lên nói lời cảm ơn thay lời chào.
Trước khi xuống xe, nhìn lại bờ vai áo trắng và tấm khăn quàng đỏ dưới mái tóc được tết cao gọn gàng, thấy nhớ con. Nhớ mỗi lần con ra khỏi nhà nhắc con cầm theo 10 nghìn, chẳng phải để đi xe bus mà để có cảm giác... an tâm.
Nói với con hôm nay
Vậy là một năm mới, một thập kỷ mới đã bắt đầu. Mẹ mong con thật nhiều sức khoẻ và nhiều động lực, ước mơ để có những tháng năm trước mắt vui vẻ, bản lĩnh và vững vàng.
Nhìn lại mười năm đã qua, mẹ thực sự rất tự hào vì con, một cậu học trò đặc biệt, cá tính cũng khác biệt, mỗi năm một vững bước hơn, tự tin hơn, đầy năng lượng cho tới khi con trở thành sinh viên và rời xa gia đình. Mười năm đó, mẹ luôn bên con bằng tất cả mọi năng lượng mẹ có được, để làm hành lang trên con đường con tiến về phía trước. Đến khi con thực sự trưởng thành rồi, mẹ mới thấy thời gian trôi nhanh quá, 10 năm, 20 năm... và giờ đây bắt đầu một chặng 10 năm nữa. Mẹ tưởng tượng đến năm 2030 có lẽ con khác bây giờ lắm, mẹ thì chắc cũng già hơn, tóc bạc hết rồi!
Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020
Trở lại góc đời riêng
Viết, có thời điểm đã như là một nhu cầu thiết yếu, vậy mà có những khoảng thời gian cũng hững hờ. Hôm nay, mở lại những trang viết cũ, thấy lại mình của thời gian đã qua, sao nhiều năng lượng?
Cafe một mình nơi góc phố quen, nói chuyện với chị phục vụ người gốc Hà Nội, về món bánh mì pate trứng ốp tại sao không có trong thực đơn trưa thay vì chỉ bún với phở, mà thấy chủ quán giàu có vẫn thuộc về đẳng cấp "nhà quê" bởi trong mắt chị anh ta và nhân viên của quán "rặt" là người Thanh Hóa.
Thế là lại biết về nguồn cơn người sở hữu được căn nhà góc phố đẹp như mơ giữa thủ đô Hà Nội này bắt nguồn từ dân chơi cờ bạc.
Tự mình hỏi mình, thuộc về đâu khi về quê người ta gọi mình là người thành phố bởi đã "mất mặt" mấy chục năm rồi, chẳng cống hiến, chẳng ngợi ca và chẳng làm gì ngoài một hình ảnh ngày càng già hơn khi trở về và ra đi hào hứng mang theo bao sản vật "tinh túy" của người nhà quê quý tặng cho một người thành phố!
Chợt thấy, mình như chẳng thuộc về nơi nào, trừ thuộc về một chàng trai Hà Nội... người đã chọn mình để đồng hành suốt những năm tháng đã qua, từ khi còn trẻ, từ khi mình mới rời xa quê...