Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Muốn nói với con trai


Là con trai

Là con trai, ngoại hình không cần bắt mắt nhưng nhất định phải biết cách trân quý bản thân. Hãy thư thái tao nhã đối diện với chính mình, thanh khiết trong lành tiếp nhận cuộc sống, lễ độ chừng mực ứng xử với mọi người, từ từ con sẽ trải nghiệm nhiều bài học ý nghĩa mà không đánh mất cốt cách bản thân, tập sống tự lập và biết cách tận hưởng niềm vui trong công việc. Dù cuộc sống có áp lực nhưng sự độc lập về kinh tế, trưởng thành về nội tâm sẽ giúp con luôn cảm thấy an toàn.

Là con trai lỡ gặp chuyện ấm ức không cần tìm người kể khổ. Ai trên đời mà chưa từng ấm ức? Hãy bình tĩnh đón nhận rồi tập hoá giải lấy. Sẽ có ai đó quan tâm đến con, sẽ tự tìm đến an ủi con. Dù cuộc sống có khó khăn cũng đừng tìm người dựa dẫm, mà nên học cách giải quyết nó. Nếu có lòng, người ta đã có mặt và nhiệt tình giúp đỡ mà không cần mình mở miệng.

Là con trai có mệt mỏi cũng đừng vội tìm người giải khuây. Tự vỗ về lấy mình, an ủi bản thân rồi nghỉ ngơi hợp lý, con sẽ lấy lại tinh thần vào hôm sau. Nếu quan tâm, đã có người không để con phải quá nhọc nhằn. Khi đau lòng đừng vội ra ngoài tìm người giải tỏa. Lặng im quan sát niềm đau xem có đáng hay không, rồi tìm phương chuyển hóa nó. Nếu có lòng, người con yêu đã không để con phải đau đớn lâu đến thế.

Là con trai hãy học tính tự tôn. Chuyện tình cảm cầm lên được thì nhất định cũng phải bỏ xuống được. Hết yêu rồi thì nhẹ nhàng chia tay, trên đời này không có ai là vĩnh viễn không thay đổi. Có quay lưng dứt khoát mới có khởi đầu mới mẻ, cuộc sống mới thêm những thú vị bất ngờ.

Trí tuệ là từ nội tâm sanh ra, vẻ đẹp là từ bên trong mà lan tỏa. Có thời gian nên đọc thêm sách vở. Sách là người bạn quý và trung thành, sẽ giúp con có một đời sống tâm hồn phong phú và trong sạch.

Và hãy nhớ: biết tự trọng sẽ được người tôn trọng, có tự tin sẽ có người tán dương, sống tự lập mới khiến người cảm phục.


(Sưu tầm)

DÙ LÀ PHỤ NỮ NHƯNG MẸ Đà NGHĨ, ĐàLÀM  NHƯ THẾ!

Giữa người với người...

Mọi sự trên đời đều có hai mặt của nó, quan hệ giữa người với người cũng như vậy. Hôm nay hai người quá tốt với nhau, ngày mai có thể sẽ tuyệt giao không nhìn mặt. Và đôi khi, ân oán nảy sinh lại là vì chúng ta quá thân thiết.

Lúc thân thiết, hai người có thể mặc chung một cái quần nhưng một khi đã mâu thuẫn, có thể có chết cũng không nhìn mặt nhau. Nguyên nhân là bởi hai phía đã từng quá tốt với nhau.

Tình cảm giữa người với người, cứ nhạt một chút sẽ tốt, mối quan hệ như thế sẽ duy trì được lâu…

Nếu lúc nào cũng đậm như mật, ắt sẽ có lúc phải phân tách. Những mối quan hệ như thế, một khi có mâu thuẫn sẽ trở nên xa cách vô cùng. Tình cảm, nếu được hâm nóng mỗi ngày, nhất định sẽ có lúc giảm nhiệt, đó là quy luật của vũ trụ.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Cafe và sách tặng


Sáng, kiếm một khoảng nhỏ xinh góc quán, sát hè, cafe ngắm phố.

Cũng chẳng nhớ được đã bao nhiêu lâu rồi rất thích cảm giác ngồi một mình, mặc kệ ai xung quanh có rộn ràng, náo nhiệt. Chỉ nhớ là, nơi đầu tiên thường xuyên ngắm phố một mình là chiếc bàn nhỏ góc tầng 2 của Minh Tiến Coffee - 31 phố Bà Triệu. Ngày đó, sau những tháng rời xa Hà Nội, trở về với một tâm - thế khác. Hồi ấy, 8 năm về trước, khi con còn rất nhỏ, mỗi sáng thức dậy, thời gian chỉ đủ cho những công việc tất bật quen thuộc để đèo hai con đến được trường đúng giờ, mặc cho mọi đòi hỏi công bằng đáng lẽ phải có, lùi lại...

Mất gì thì sẽ được đền bù lại thứ khác tương xứng. Mắt mũi có sưng, có không trong vì thiếu ngủ, mặt có không xinh vì không có thời gian để trang điểm kỹ càng, thì được một thứ lớn lao ít người muốn có, đó là khoảng thời gian và không gian vắng cho riêng mình. Cà phê đen biết uống theo một cách ngọt ngào nhất cũng bắt đầu từ đây...

Mấy năm liền... nơi chiếc bàn nhỏ ấy, đã bù đắp cho những ngày bận rộn bằng mỗi sáng nhận những lời chào, mời thân thuộc, bằng sở thích "chẳng giống ai" đủ để người khác mỉm cười, bằng nơi ai đó cũng đôi lúc muốn đến ngồi bên cạnh, ngắm cái vẻ an nhiên, phong lưu đã hiện hữu nơi này...

***

Thứ Tư, 7 tháng 2, 2018

Cách chọn máy bay để bay


Cách chọn máy bay Boeing Dreamliner 787 để bay với Vietnam Airlines


Bài viết này sẽ gộp hai chủ đề là: Review máy bay Boeing 787 Dreamliner của Vietnam Airlines và Hướng dẫn các bạn chọn máy bay Boeing Dreamliner 787 để bay, phù hợp cho bạn nào thường xuyên đi công tác với hãng máy bay Vietnam Airlines. Tất nhiên là bay máy bay to bự thì vẫn thích hơn bay máy bay thường chứ đúng không, với lại các bạn không bị gò bó thời gian bay thì cứ chọn máy bay hiện đại nhất của hãng bay cho thích. Có hai máy bay cỡ bự và hiện đại nhất của hãng hàng không Việt Nam Airlines là Boeing Dreamliner 787 và Airbus A350. Vậy nên mình sẽ hướng dẫn bạn tìm chuyến bay với Boeing 787 hoặc Airbus A350.

Cách chọn máy bay Boeing Dreamliner 787 để bay

Thay vì chọn chuyến bay giờ nào như bình thường, thì bây giờ Bill sẽ hướng dẫn các bạn chọn máy bay để bay. Một thời gian rất hay đi công tác cho công ty, nên việc chọn giờ bay không mấy quan trọng lắm, vì bay nhiều nên việc chọn máy bay để bay thì có vẻ tốt hơn. Bay máy bay hiện đại thì có vẻ sướng hơn đúng không, kiểu như xe hơi, cùng di chuyển một đoạn đường nhưng ngồi trên KIA khác, ngồi trên BMW khác chứ. Khác biệt ở đây là sự trải nghiệm, tiện lợi và thoải mái.
Khi bạn vào trang đặt vé của Việt Nam Airlines thì chắc chắn không được chọn máy bay để bay rồi, chỉ có chọn giờ bay thôi đúng không? Vậy thì bây giờ bấm vào link này: Chọn máy bay để bay TẠI ĐÂY. Màn hình sẽ hiện ra các lựa chọn cho bạn lựa chọn:
– Select Origin: Chọn nơi khởi hành
– Select Destination: Chọn nơi đến
– Specify Flight Date: Chọn thời gian bạn muốn bay với Việt Nam Airlines
Sau đó nhấn Submit

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

10 lợi ích khi đi du lịch một mình


Du lịch một mình theo đúng nghĩa sẽ dạy bạn hiểu giá trị của tình thân, trân trọng những gì mà cuộc sống ban tặng và biến đổi bạn thành một con người mới.

Nếu bạn hỏi những ai đã từng đi du lịch một mình, có lẽ họ sẽ nói với bạn rằng họ sẽ không muốn trải nghiệm chuyến phiêu lưu của mình theo cách khác. Đi một mình thoạt nghe có vẻ đáng sợ, nhưng đối với một số người thì nó cũng đơn giản thôi, trong khi đối với một số người khác thì lại không. Thế nhưng, việc dành thời gian một mình trên cả chặng đường đôi khi lại là một chuỗi những trải nghiệm vô cùng quý giá.

Dù cho chuyến đi vòng quanh thế giới có dài bao lâu, hay chỉ là một thói quen đi chơi vào cuối tuần, có 10 điều sau đây mà chắc chắn bạn sẽ nhận được khi đi du lịch một mình theo đúng nghĩa.

1. Bạn sẽ luôn trở về nhà với rất nhiều bạn mới

Bạn có để ý thấy rằng mình có xu hướng hỏi thăm đường đi từ một người hơn là một nhóm người? Những ai đi một mình thường dễ hòa đồng, ngay thẳng và giản dị. Họ cũng học được rằng nó có lợi ích nhân đôi: không chỉ người khác cảm thấy thoải mái hơn khi giới thiệu bản thân với bạn, mà ngay chính bạn cũng sẽ dễ dàng bắt chuyện với họ hơn.

2. Bạn có thể tham gia vào cộng đồng bản địa ở mức độ mà chỉ có những ai đi một mình mới có thể


Bạn biết đấy, người bản địa luôn rất cởi mở và tò mò khi bạn đang một mình rảo bước vào quán cà phê bé tí teo, hay khi bạn đang thử đồ ăn có vị cay nồng được bán ở lề đường. Từ cuộc đối thoại chân tình trên chuyến tàu chật hẹp, đột nhiên sẽ có rất nhiều gia đình đầy hạnh phúc và thân thiện sẵn sàng cho bạn tá túc qua đêm, bạn sẽ không thể có được trải nghiệm này nếu bạn đi du lịch cùng với người khác.

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

Grab là hãng lớn


Một lần cách đây vài năm, chiến đấu bằng lời lẽ của khách hàng "ngang vai" qua mobile, Vinaphone đã xin lỗi và hoàn lại 100% tiền tin nhắn dịch vụ gì đó mà cho rằng khách lỡ tay bấm nhầm hoặc không soạn tin từ chối quảng cáo nên mỗi ngày tự động mất 15.000, khi bỗng phát hiện ra bị trừ liên tục 4 tháng liền vì thấy tiền điện thoại lúc nào cũng hạng bạc, trên một triệu/ tháng.

Tối qua, lại một lần như thế với Grab khi phát hiện ra tài khoản GrabPay mới nạp tiền nhiều mà bị khoá vì cả tuần đi Grab cứ bị yêu cầu trả tiền mặt. Sau khi được trả lời sẽ báo lại bộ phận..., sẽ trả lời..., nhưng không biết bao lâu trả lời..., thì một sự yêu cầu mạch lạc và khẳng khái về việc Grab

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Sinh nhật Bố


Bố yêu quý!

Có lẽ, kể từ khi có Zalo, Facebook con mới nhớ được ngày sinh nhật Bố. Và cũng có lẽ cũng vì có Zalo và Facebook Bố mới nhận được nhiều sự quan tâm và những lời chúc đẹp đẽ vào ngày hôm nay. Con cũng vì thế mà cảm thấy nhiều điều muốn nói, muốn gửi đến Bố hơn là một lời chúc nhân ngày này, vậy mà bắt đầu thế nào thật khó...

Con không nhớ ngày sinh nhật của Bố rất nhiều năm, như là không nhớ hết bao điều bố đã giành cho con đến tận khi con trưởng thành, khôn lớn. Con không thể nhớ hết mọi thứ, nhưng lại có bao điều từ bố, con đã mang theo hành trang cuộc sống này để trở nên mạnh mẽ, để sống một cuộc đời tử tế. Con nhớ bố với vành râu quai nón, nước da bánh mật, lông mày rậm và nụ cười tươi, áo trắng thẫm mồ hôi phồng lên trong gió khi bố đèo con từ trường về bằng chiếc xe đạp nam đi-a-măng phong trần 😍.


Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Thư gửi những người đang sống

Đọc bài viết về bức thư này rất nhiều năm rồi và đã đọc lại nhiều lần, luôn là xúc động. Chiến tranh và những người lính tuổi thanh xuân đã để lại cho thế hệ hôm nay biết bao điều trăn trở. Sống sao cho đẹp, cho có ý nghĩa trong một xã hội đầy rẫy những tham lam, bon chen, giả dối là nghĩa vụ của những người biết thế nào là cuộc sống chắt ra từ những máu xương của những người đã ngã xuống như vậy.

Tháng Bảy này, có một ngày 27-7 sẽ luôn hiện hữu trong tâm khảm của triệu triệu con người Việt Nam đã trải qua chiến tranh và rất nhiều người con thế hệ hôm nay vẫn biết nhớ ơn các anh hùng, thương binh, liệt sĩ. Xin lưu lại đây bài viết về bức thư này, như một nén tâm nhang trước sự hy sinh của cả một thế hệ cho một niềm hy vọng chây bỏng đất nước Việt Nam sẽ hạnh phúc, xanh tươi.

BỨC THƯ GỬI NGƯỜI ĐANG SỐNG

Nước mắt tôi đã rơi khi đọc những dòng chữ cuối cùng trong đời của 3 người lính. Nếu như người Mỹ đọc được bức thư này, họ sẽ lý giải được rằng tại sao họ bị thất bại trên chiến truờng VN. Bức thư này đã được tạp chí "Nghệ thuật quân sự Việt Nam" và báo "Tiền Phong" đăng năm 2003, 2005. Các bạn cố gắng đọc hết và hãy chia sẻ để bức thư này được lan toả trong cộng đồng và cũng để sự hy sinh của các anh có ý nghĩa hơn nhân kỷ niệm 72 năm ngày thành lập QĐNDVN.

Đoạn trích một bức thư được gói kỹ càng để lại giữa cánh rừng nguyên sinh tại thượng nguồn sông Đồng Nai bên cạnh 3 bộ hài cốt của 3 chiến sĩ thuộc Tiểu đội 1 (Trung đội Ký Con, Trung đoàn Bình Giã, Quân giải phóng).

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Ba Na Hills

(Chuyến đi từ hai tháng trước)

Đến Bà Nà Hills lần này, khác lần đến hai năm về trước khi Mark và Thụy về Việt Nam. Lần này đưa Tôm Ốc đi, mới là tháng Ba nên vẫn còn dư âm của những ngày lạnh, dưới chân núi trời quang, nhưng nhìn lên cao thì mây mù bao phủ.

Dặn anh taxi không cần chờ mà có thể đi đâu tùy ý, trước khi xuống núi sẽ điện thoại để anh chủ động đến đón sẽ thoải mái hơn. Đứng trước công trình nhà chờ mới xây với thảm cỏ xanh xếp chữ bằng những vệt cây lá có màu sắc tạo chữ Ba Na Hills, ấn tượng nhưng có cảm giác là lạ. Tường thành xây gạch kiểu hơi hướng "Tàu khựa", cổng lớn mái vòm thời "đông chu liệt quốc", làm loãng đi khung cảnh núi rừng vốn dĩ rất mềm mại, mà tiếc.

Giữa khoảng sân rộng, thấy hai bạn trẻ nước ngoài đang chụp ảnh cho nhau bằng máy có ống tele và chân máy chuyên nghiệp, nghĩ ngay cần nhờ, sẽ có ảnh đủ ba mẹ con. Đứng vào để chụp thật nhanh vì dường như Ốc chỉ thích đi chụp ảnh mà không muốn bị chụp, mặt cứ nằng nặng, nhưng rồi vẫn có ảnh ba mẹ con rất ưng. Thấy việc cậy nhờ trong hoàn cảnh cần thiết thật là được!

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Đà Nẵng cùng Tôm Ốc


Hai ngày ở Đà Nẵng và Huế, rõ ràng kế hoạch một ngày đi Bà Nà, một ngày đi Huế. Thời tiết ngày đầu tiên khá đẹp, chỉ có cảm xúc của hai chàng trai là có vấn đề. Trước khi đi Đà Nẵng, Ốc sợ nhà trường thắc mắc việc xin nghỉ học một ngày thứ bảy nên nhì nhằng trách mẹ sao không chờ đến hè hẵng đi. Tôm thì thất vọng vì đã từng háo hức đến Đà Nẵng chỉ bởi nghe nói Đà Nẵng là thành phố duy nhất có 4G mà không hề nhớ chút nào có một lần cùng mấy nhà có các em Tửu, Quẩy, Cún từng thăm Đà Nẵng và Hội An khi còn học cấp 1.

Sáng, hò mãi hai chàng mới dậy được, ăn sáng đã gần 9 giờ. Gọi taxi đi Bà Nà, thấy tự đi rẻ hơn tour mấy trăm nghìn nên ok luôn. Lúc chờ xe đến, hai chàng tranh thủ xuống phòng sạc thêm pin điện thoại, mẹ ngồi cafe ở khu vực "Sky Loung" của khách sạn. Hơi bất ngờ khi có một bác hơn chừng mười mấy tuổi ngồi bàn đối diện một mình hỏi với sang:

- Em vào Đà Nẵng mua nhà à?

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Dở chứng


Có những ngày thật bộn bề. Khoảng cách nhìn xa của tâm hồn cũng như hẹp lại. Mọi thứ lộn xộn, công việc, tình cảm, bạn bè, gia đình, con cái...

Ước gì, người bên cạnh có thể làm thay những việc mà ta cứ hàng ngày mang trên vai. Ước gì, người bên cạnh thôi nghĩ ta làm mọi thứ đều là do ta thích. Ước gì, ta lại yêu cuộc sống như thời bắt đầu hai mươi tuổi, biết và được quan tâm, chăm sóc thay vì đã gần 20 năm vì trách nhiệm mà khoác lên người chiếc áo nhiệt thành.

Thèm có thể nhẹ nhàng bỏ lại phía sau những điều đang hàng ngày cố gắng. Muốn đi đâu thì đi, đến đâu thì đến. Tĩnh lặng một mình mặc kệ nhân gian dẫu ai có buồn, vui, sướng, khổ... Tự hỏi: phải chăng, khoảng thời gian này là một khoảng thời gian chán ngắt, làm cũng chẳng muốn mà thoát khỏi trách nhiệm cũng chẳng dễ chút nào.

Muốn viết di chúc. 

Muốn hai năm tới trôi thật nhanh rồi những năm tiếp theo trôi thật chậm. Muốn hè đến ra nước ngoài sống một mình cho quên đi cái nắng hè oi ả. Muốn thấy mình giữa không gian và những con người xa lạ, đón nhận sự khác biệt như những hơi thở mới mẻ. Mười hai tháng, giành cho riêng mình một tháng, mà sao không? 

Mạnh mẽ, đôi khi cũng chả là cái qué gì!


Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Mẹ nịnh con trốn học

Book vé máy bay Hà Nội - Đà Nẵng tối thứ Bảy cho Tôm Ốc với dự định mẹ từ Sài Gòn bay ra, gặp nhau ở đó. Kế hoạch sáng chủ nhật sẽ ra đảo Lý Sơn rồi về lại Hà Nội vào tối thứ hai. Nhưng rồi lại thay đổi bởi chợt nghĩ, tuổi teen chắc gì đã thích ra đảo nên quyết định ở lại Đà Nẵng. Kế hoạch mới là đi Bà Nà và Huế, tối chủ nhật có cầu quay và rồng phun lửa, sẽ lang thang ngắm sông Hàn về đêm.

Máy bay đưa mẹ đến Đà Nẵng trước 20 phút nên đứng ngoài sảnh đợi Tôm Ốc. Nhìn thấy hai đứa bước ra mà chợt thấy con lớn lắm rồi. Năm ngoái, lần đầu tiên cho Tôm Ốc đi Sài Gòn nhân chuyến mẹ đi hội khoá ở Long Hải, lúc nhìn hai con đi trên phố, thấy chẳng giống gì người Việt, lên taxi lái xe cũng bảo tưởng người Hàn Quốc, vào chợ Bến Thành thì chẳng còn ai thèm nói tiếng Việt, và hay là hai chàng cũng tiếng Anh luôn!

Cõi lòng bị quên lãng


Bị Facebook nhắc, bỗng thấy mình nhạt toẹt, chẳng giống mình. Lâu rồi, hình như chẳng muốn ai nhìn sâu vào những gì ta nghĩ nữa..., chẳng hiểu sao?


Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Sài Gòn nắng ấm

Sài Gòn hôm nay nắng ấm hơi quá! 


Cafe, vẫn thấy phong cách Sài Gòn khác biệt bởi vị dễ tính của con người nơi đây, nhạt và ly sợ rơi nên có quai. Nơi này, trung tâm thành phố, hít hà hơi thở phương Nam để thấy, mình là lạ, nơi nào cũng thấy quen...

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Mười bảy tuổi


Mười bảy tuổi, mình bước chân đi xa, vào đại học. Sau mười năm, chẳng nghĩ được đã trở thành phụ nữ có gia đình và sắp 2 con. Mười năm sau nữa, những bước chân xa nữa, hiểu nhiều điều bằng suy nghĩ của một phụ nữ trưởng thành, không ít lần ước mình trẻ lại. Bảy năm nữa lại tiếp tục trôi qua, là những dõi theo con từ thời khắc con cũng đã bắt đầu mười bảy tuổi.

Đôi khi, chẳng nhớ nổi những vất vả, gian nan, buồn, vui đã có. Học cách quên nỗi buồn và biết cách tạo niềm vui.