Thứ Năm, 20 tháng 4, 2023

Tử bất kỳ

Một tuần đã trôi qua.

Nỗi bàng hoàng trong tôi đã vơi đi.Không nghĩ tai nạn này lại rơi vào em, lại là em. Sự ra đi đột ngột của em thức tỉnh tôi bao điều, thức tỉnh tôi phải nhớ điều tôi hay quên, rằng cuộc sống này chỉ là hữu hạn, là "tử bất kỳ".

Khi bông sen trắng được up lên trên trang tin của CLB Land Cruiser Vietnam và thấy những khoảng thời gian cuối cùng em được đưa ra gần bên mộ huyệt, tim tôi thắt lại.
Phải nói lời tiễn biệt, không còn nữa "thầy dáo" gọi tên chị Hà là "Bà Nội", con gái nhỏ của em sẽ bước đi những ngày tháng thiếu vắng cha. 
Thương lắm.
Yên nghỉ nơi vĩnh hằng. 
Nhé Nguyễn Dũng.

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2022

Sau tuổi 50 - có 3 quý nhân mà bạn nhất định phải trân quý

Thành - bại không đo đếm bằng sự giàu có, quyền lực, hay độ nổi tiếng. 


Cuộc sống vốn nhiều thử thách, chúng ta luôn phải trải qua nhiều thăng trầm, khó khăn cản trở. Nhưng dù vận trình buồn hay suôn sẻ thì bất cứ ai cũng phải bình tĩnh đối mặt. Những va chạm trong quá trình tuổi trẻ vất vả rồi sẽ trở thành hành trang để đi cùng chúng ta đến ngưỡng tuổi trung niên. Tích lũy được kinh nghiệm và bản lĩnh, mọi người mới có thể an hưởng tuổi xế chiều.

Bất cứ ai cũng mong muốn mình có "quý nhân" trong đời. Thực tế những người này vẫn đang hiện diện bên cạnh, chỉ là bạn không nhận ra họ mà thôi. Chúng ta luôn luôn "bỏ gần tìm xa", xem những điều tốt đẹp mà những người bên cạnh dành cho bạn là điều hiển nhiên, không biết trân trọng. 

Con người bước qua 50 tuổi nên trân trọng "ba quý nhân" dưới đây, thì về già mới hạnh phúc:

1. Người tốt nhất để dựa vào là chính mình

Cuộc sống này, dù sớm hay muộn thì cuối cùng bạn cũng sẽ ngộ ra một điều rằng con đường đi chỉ có bạn tự đi một mình, không ai có thể đồng hành mãi mãi. Vậy nên, thay vì dựa vào người khác, hãy dựa vào chính bản thân, việc mình có thể tự làm thì đừng nhờ vả người khác.

Có vậy, bạn mới có thể giống như cây cổ thụ luôn trụ vững giữa đời dù cuộc sống có giông tố ra sao. Chỉ có dựa vào bản thân và tự tin hơn thì bạn mới không bị coi thường và sẽ giúp cuộc sống sau này của bạn ổn định hơn.

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2022

Chuyện xưa...


Một thời, từ "bần cố nông" là niềm hãnh diện của nhiều người, trong đó có tôi!

Tôi biết đến những từ "bần nông", "cố nông", "bần cố nông" khi khai lý lịch để thi vào đại học. Tôi không hỏi bố "bần nông" là gì vì tự hiểu đó là thành phần gia đình nghèo khó, có thể dùng chung cho cả những người chân lấm tay bùn, sống trông chờ vào cây lúa, củ khoai...

Ngày ấy, tôi cứ cảm giác khai trong mục thành phần gia đình là "bần nông" nghe cứ oai oai sao ý, kiểu "tao đây nhà nghèo" ắt là trong sạch ý!

Và rồi, nhiều năm sau đó tôi cũng vẫn ghi như thế trong lý lịch, chẳng hiểu vì sao khi mà đã biết mình sinh gia trong một gia đình bố mẹ là trí thức, viên chức nhà nước, không thuộc thành phần như những người buôn bán hay làm nông được? 

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2022

Tuổi trẻ là thứ gì đó rất đẹp

Tuổi trẻ là thứ gì đó rất đẹp, nhưng mãi mãi không bao giờ lấy lại được!

Lần đầu tiên chuyển trọ, trong túi còn đúng 250k để thuê một chuyến xe ba gác chở hết tất cả “gia tài” lên đó. Hai đứa con gái ngồi luôn lên xe, bên cạnh là xô, chậu, đệm,… Vừa đi vừa nghĩ không biết tối nay ăn gì nhưng miệng cười giòn tan.

Lần đầu tiên đi làm thêm, tháng được 2 triệu rưỡi thì bị phạt đi muộn 6 lốp. Cầm những đồng tiền đầu tiên trên tay mà rưng rưng. Gọi về bảo mẹ thích cái gì con tặng mẹ, con làm ra tiền rồi. Tháng lương đầu tiên đấy không trụ nổi quá mùng 10! 😋

Lần đầu tiên ăn Tết xa nhà, lần đầu tiên bị trộm mất ví, lần đầu tiên được nếm mùi cơm áo gạo tiền là như thế nào. Sau này, 10 năm nữa, chúng ta có thể đẹp hơn, trong túi nhiều tiên hơn, đi xe sang hơn, làm một phiên bản tốt hơn rất nhiều, nhưng những ngày tháng tuổi trẻ đó sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa. Không bao giờ! Tất cả chỉ còn lại là kỉ niệm.

Thi thoảng ước được làm mình của những ngày tuổi 20. Nhưng tiếc rằng con người ta sống như mũi tên, chỉ lao về phía trước, chấp nhận việc đến rồi đi của nhiều người, nhiều thứ quan trọng trong cuộc đời.
Sưu tầm

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2022

Hoa Chi Pâu


Tối qua, thủ tướng có đọc bài phát biểu trong lễ hội Mường Lò (Nghĩa Lộ), có nói đến hoa Chi Pâu.
Là hoa gì vậy ta? 
"Chi Pâu" theo tiếng Mèo (H'mong) có nghĩa là "Không biết". Thủ tướng đã khai sáng cho mình là quê "mày" có một loài hoa mang tên "Không Biết" đấy! 🤨

Cảm giác cứ huyền bí như là hoa "diêu bông" mà nhạc sĩ Trần Tiến vẫn đi tìm lá ấy nhể? 

Xoè Thái được Unesco công nhận là di sản văn hoá của nhân loại. Thế là từ giờ trở đi năm nào Nghĩa Lộ cũng phải xoè à? Hồi xưa mình có thấy người Thái xoè thế này bao giờ đâu?

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2022

Lời nói thật của một bác sĩ


Nguyên tắc thứ nhất:
Đừng tin những gì quảng cáo trên báo đài, truyền thông, và thế giới mạng về thuốc. Vì không độc thì không gọi là thuốc, người ta chỉ uống thuốc để tự tử, chứ không ai uống nước để tự tử bao giờ. Chính vì thế, mà ở các quốc gia tiên tiến, cấm quảng cáo thuốc trên phương tiện truyền thông dân dụng, chỉ được quảng cáo thuốc ở tạp chí và hội thảo chuyên ngành Y.

Nguyên tắc thứ hai:
Khi đi khám bệnh bất kỳ ở đâu, người bệnh cần có 1 câu hỏi phải hỏi: “Bệnh của tôi do nguyên nhân gì?” Vì chỉ có thầy thuốc giỏi mới điều trị nguyên nhân bệnh, còn lại những thầy thuốc kém hiểu biết chỉ biết điều trị hậu quả - hay còn gọi là chữa triệu chứng - của bệnh.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2022

Cô giáo tôi


Đây là bức hình nữ sinh chuyên Văn lớp 8 cùng 2 cô giáo dạy Toán - Văn của lớp.

Cô giáo đứng bên trái là cô giáo dạy Văn. Cô giáo đứng bên phải là cô giáo chủ nhiệm dạy Toán. 
Cô tên Châu Phương. Cô đẹp lắm lắm.

Kể từ khi chia tay mái trường cấp hai, tôi chưa một lần gặp lại cô Châu Phương. Tôi cũng không biết cô có nhớ tôi không nữa. Gần đây, nhân một lần trò chuyện với bố về kỷ niệm, về thầy cô năm cũ tôi mới biết rằng: Thời ấy, các thầy cô rất vất vả, riêng cô Châu Phương khi ấy không được một trường nào nhận vào dạy học cả. 
Tôi hỏi vui: Vì cô ấy đẹp quá ạ?  
Tưởng đùa mà bố cười xác nhận đúng là như vậy. 
Bố bảo, thời ấy ấu trĩ như thế.
(Bố tôi khi đó đang là hiệu trưởng một trường liên cấp đấy! 😛)

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2022

Chuyện bình thường!


Vị hòa thượng già viết lên giấy 4 phép tính :
2+2=4;4+4=8;8+8=16;9+9=19
Ngay lập tức, các đệ tử nhao nhao lên:
"Thầy ơi, Thầy tính sai một phép tính rồi ..”

Vị hòa thượng già ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Đúng thế, mọi người đều nhìn thấy rất rõ, phép tính này ta đã tính sai rồi, nhưng 3 phép tính trước tính đúng, tại sao không có một ai khen ta mà chỉ nhìn thấy và lập tức chỉ ra phép tính sai của ta ?”

Người xưa có câu: 
"Cho một bát gạo thành ân nhân, cho một bao gạo thành kẻ thù". 
Cho dù bạn dốc hết tâm huyết ra vì người khác, nhưng chỉ một việc không đúng, bạn sẽ trở thành tội đồ trong mắt họ. Có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn, nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn.

Vì thế cần nhớ :

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022

Trộm ở quanh ta!

Những ngày gần đây dường như tham nhũng trở nên bình thường thì trộm cắp cũng vậy. Chỉ chờ cướp giật xuất hiện trở lại nữa thôi!

Xem VTV1 phát chương trình dán tem lên tất cả các phương tiện cá nhân (xe máy) mà người dán không cần xin phép chủ nhân của nó, vì một mục đích trong sáng là toàn dân nên cẩn thận vì ở bất cứ đâu của thủ đô Hà Nội cũng có thể bị mất trộm xe máy.


Thực tế đúng là như vậy.
Ở các khu tập thể như nhà mình ở, nhiều người mất xe máy vì khoá xe để ở chân cầu thang, lên nhà chừng 15-20 phút xuống xe đã mất rồi, trong khi lúc để xe ở đó không thấy ai khả nghi cả. Khoá xe có cũng chỉ để làm cảnh mà thôi.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2022

Côn trùng mùa hạ...


"Trang Tử có câu: “Côn trùng mùa hạ thì biết gì chuyện mùa đông”. Câu này hiểu đại ý, có nghĩa là: với côn trùng mùa hạ, dù bạn hướng nó miêu tả băng tuyết giá lạnh mùa đông, nó cũng chẳng thể nào lĩnh hội được.

Vậy nên không cần trách móc người khác không hiểu được suy nghĩ của bạn, mỗi người có một cách suy nghĩ riêng, thống nhất tư tưởng với nhau là một việc khó khăn vô cùng. 
Chúng ta đến rốt cuộc chỉ là côn trùng mùa hạ trong mắt đối phương".

St.



Hậu mồng 8-3


Chiều hôm mồng 7-3, có việc phải vào Trung tâm huấn luyện nghiệp vụ Công an thành phố Hà Nội, đúng giờ huấn luyện nên kín sân là nam thanh niên tập võ, không biết lính nghĩa vụ hay gì mà thấy mặc đồng phục màu cứt ngựa.

Có đến 300-400 thanh niên tập luyện. Mình không thể đi thẳng từ cổng vào trụ sở như bình thường mà phải vòng theo mép sân để vào qua lối cửa sau. Từ lúc cua xe vào vạch đỗ và mở cửa xuống xe là mấy trăm cặp mắt dõi theo mình, cứ như một vật thể lạ xuất hiện trên bầu trời toàn sao vậy! 

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021

Phiên toà cuối năm


Thắng toàn phần, huỷ bản án sơ thẩm, xét xử lại.
Những tràng vỗ tay của người dự phiên toà là phần thưởng lớn cho Luật sư và cho cả HĐXX nữa.

Sau phiên toà, nhận mưa lời khen từ tất cả những người có mặt tại phiên xử, có thêm nhiều lời gửi gắm và trao đổi số điện thoại.
Thắng được một đối thủ lớn là Ngân hàng. 
Vui.

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2021

Viết về người nổi tiếng

Viết về ai đó, đặc biệt là viết về người mà có rất nhiều người viết về họ thì thật sự là khó.


... Có ai thấy hoặc ai cũng thấy, một Trần Việt Trung đầy sống động, ồn ào giữa mọi người nhưng lại thâm trầm trong chính mình? Khi nhìn thẳng vào anh ấy, sẽ thấy điều gì đó khó diễn tả ngắn gọn được. Thấy một Trần Việt Trung như con tàu giữa biển khơi, mênh mông trời nước, chở nặng và trách nhiệm chất chồng.

Trần Việt Trung viết về những gì anh ấy thuộc về: võ nghiệp, y nghiệp, huynh đệ, thầy trò, sự nghiệp vị nhân tướng anh tôn thờ - là cha mình. Ở đó, trong những tác phẩm anh viết ánh lên giá trị đạo đức, văn hoá đẹp đẽ bất diệt của những người đã sống và cả những người đang sống nữa.

Chắc chắn một điều, tôi không thể viết được hay và đúng như mong muốn về Trần Việt Trung, bởi sự cảm nhận từ bên trong nhiều khi vượt lên trên cả ngòi bút và mong muốn. Tôi thấy những cuốn sách của anh hiển hiện trước mắt, và thấy lại tôi của những lần cầm những tác phẩm ấy trên tay:

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2021

Sự cố không mong muốn


Chiều nay, lùi xe bụp vào một xe đỗ phía sau.
Giật mình vì biết hệ thần kinh đang mệt rồi 😕

Dừng xe cách xe ấy đủ khoảng cách, định mở cửa xuống nói lời ân cần vì đã gây khó chịu cho người ngồi trong xe đó, thì qua gương lái đã thấy anh mở cửa xe tiến về phía xe mình, thái độ hơi gì gì, thế là mình hạ ngay kính xuống khi anh vừa sát đến và cười nhe răng nói lời rối rít rằng: em mải nghĩ quá nên không nhìn, xe anh sao không?

Bỗng dưng anh quay ngược lại, chẳng nói gì, tiến sát đến đầu xe của anh nhìn nhìn. Qua gương mình thấy anh không thái độ gì nữa, cũng chẳng thèm ném lại mình ánh nhìn "không chấp" nào. mình cũng biết không sao vì cái bánh sơ-cua của mình luôn là vật chạm an toàn trong trường hợp này.

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

Viết cho ngày luật sư Việt Nam


TƯỞNG NHỚ LUẬT SƯ VŨ TRỌNG KHÁNH - Người dám tranh luận với Đảng để bảo vệ sự độc lập của nền Tư pháp.

Ngày luật sư Việt Nam 10/10, báo chí tôn vinh các “luật sư cách mạng” như ông Phan Anh, Trịnh Đình Thảo hay Nguyễn Hữu Thọ ... mà không một lời nhắc đến vị luật sư “khai quốc công thần” của nền tư pháp Việt Nam là ông Vũ Trọng Khánh.
Vì sao thế ?
Nguyên nhân chính là do vào năm 1948, ông Khánh đã cả gan tranh luận công khai với báo Sự Thật của Đảng Cộng sản Việt Nam về việc: nền tư pháp phải hoàn toàn độc lập và không phụ thuộc vào chính quyền (cách mạng). Từ đó, sự nghiệp vị Bộ trưởng Tư pháp đầu tiên của nước nhà dần đi xuống.

TỪ THỊ TRƯỞNG ĐẾN BỘ TRƯỞNG RỒI TRƯỞNG TIỂU BAN
Luật sư Vũ Trọng Khánh sinh năm 1912, trở thành luật sư năm 1941 tại văn phòng luật sư Laubies (Pháp). Ông được bổ nhiệm làm Thị trưởng Hải Phòng năm 1945 khi mới 33 tuổi.
Vào ngày 26/8/1945, luật sư Khánh được Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hoà giao trọng trách Bộ trưởng Tư pháp.