Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

Tự cảm nhất thời!


Một đứa tự thấy là hiền nhưng ít người cho là như vậy, đặc biệt là giới nữ! 😎

Ảnh, phản ánh khá chính xác "con người" của ai đó, ở mọi hoàn cảnh, trong mọi trạng thái, khó mà nói khác đi được. Cái tĩnh của ảnh, phơi bày cái động của cảnh và người, ở đó người ta thấy được cả một không gian. thời gian rộng dài...
Mình không thích chụp ảnh, nhưng cứ có ảnh là lưu giữ, mà vẫn là lưu giữ ảnh giấy, những chiếc ảnh có thể cầm, nắm được.

Đây là những chiếc ảnh phần nhiều có được bằng selfie (tự sướng), do không biết "diễn" sao cho đẹp. Ở trong đó, là 5 năm đã qua, 5 năm của những tháng ngày nhiều biến động...

Nhìn kỹ, hay nhìn lướt, vẫn thấy nhiều nữ tính, kệ người khác không nhìn thấy 😜, thấy đôi tay biết làm nhiều việc, gương mặt, ánh mắt vẫn biết nhớ, biết thầm............. (Mơ!) 

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

Ước mơ mãi chưa thôi


Kiếm tiền là việc của cả đời, mà con người thường nghĩ tới nhiều nhất thay cho nghĩ sống phải thế nào để hạnh phúc.

Mỗi năm, giành 1 tháng đi đâu đó, 10 năm giành 1 năm để sống ở một đất nước nào đó để cảm nhận cuộc sống, là một việc đã từng ấp ủ. Nhưng, không làm những điều đã muốn mà làm những điều người khác bao gồm cả Đảng và Chính Phủ muốn là một việc ý nghĩa, nó mang lại giá trị nhưng ít niềm vui và nhiều tiếc nuối!

Mùa covid, vắng vẻ, ít người, thực sự muốn một lần chạy dọc dài đất nước, cách ly trong xe, 1 tháng thôi.
Xăng đang rẻ! 😛

(Ước mơ từ tháng 3 năm Covid 2020)

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

Lời khen của cán bộ Đoàn


Ngồi bus về nhà, muốn viết gì đó.
chợt muốn nhớ đến một tấm hình, một câu khen:
- Hà là một người con gái để lại trong anh hình ảnh rất là đẹp. Em không chỉ có hình thức mà em còn có cả tri thức nữa. Rất đẹp. Anh rất thích đấy!
Thích ở đây là thích, chứ không phải yêu nhé. Câu nói sau mười mấy năm (có đôi lần) gặp lại, từ hồi có chung cùng với anh ấy những năm tháng hoạt động Đoàn thanh niên tại Bộ Thương mại.
Hồi ấy anh chưa vợ, mình thì bầu đoàn phu tử 2 con rồi! 

Lúc này, mình đang đói, đang nghĩ đến món gà tần ngải cứu.
Mình thường hay nhớ, bám, víu vào những lời khen mà giúp mình thấy từng không hề biết là như vậy, nó làm cho những kỷ niệm trong ký ức đã đẹp lại còn đẹp hơn.
Và nữa, lưu giữ được những tình cảm, những hình ảnh đẹp lâu dài trong cuộc đời, thì... Lâu ơi là lâu, có tìm gặp lại, mãi là như thế.
Câu nói nhỏ:
- Em đẹp lắm!
Dù không đẹp, cũng thích phải không nhỉ? 

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2021

Hà Nội nắng!

Sáng nay lao lên bus, thấy ngay anh Sếp cũ đẹp zai đang đứng trước mặt, chán! 😄
Nghĩ đến 22 năm trước, anh ấy thư sinh, trắng tinh với cặp kính đầy tri thức...
Mình hay thắc mắc là:
- Sao càng già thì mặt ngày càng đần?
Hình như, nỗi lo lắng nhiều hơn làm con người ta như vậy?
Tự lý giải:
Thanh niên vô sản, cộng với một mớ kiến thức nhận được từ trường lớp giúp tuổi trẻ ta dường như thấy mình là số 1 😝
Do vậy, mặt cực kỳ tự tin và trong sáng!
Trung niên tư sản, có một số vật chất cộng với mớ kiến thức "tổng hợp quý hiếm" không thể tách rời, cùng với một thân thể đang "dần chín", sự "ngọt ngào" thể hiện trên từng nếp nhăn, tóc đã điểm nhiều sợi bạc, ..., tạo ra nét khác biệt thời trẻ, mà theo cách nói sang chảnh thời nay gọi là "thần thái"! 😎
Giữ gìn nét thanh xuân (nét vô sản) bằng cách nào đây? Bằng cách chúc mừng thời trung niên có vật chất và mất trong sáng ư?! 😛

Sáng nay, 
Hà Nội lạnh nhưng nắng, không khí trong lành. 
Ôm latop ra cafe góc quen, xem lại mấy cái ảnh cách nhau chừng 20-25 năm. Vẫn đẹp thật, nhưng càng ngày thấy càng... đần thối! 😅


Thứ Tư, 13 tháng 1, 2021

Nhớ con

Chiều qua đi làm về muộn, lên bus chỉ có 2 cô học sinh áo trắng ngồi cách xa nhau, thêm mình là 3. Chọn chỗ ngồi ngay trước cô bé quàng khăn đỏ, phụ xe xác nhận vé xong thì quay sang cô bé nói:

- Sao cháu không xuống xe, mua vé rồi mới đi tiếp, đi nhờ 1-2 bến được chứ đi nhiều bến thì không được.
Cô bé lí nhí nghe không rõ.
- Bến tới cháu xuống đấy nhé.
Mình cũng chẳng kịp nghĩ gì, cậu soát vé đứng ngay cạnh, nên tiện nói luôn:
- Để chị mua vé cho bạn ấy.
Và 7.000 đồng đổi lấy một tấm vé cho cô bé học trò.
Lên trạm bus trước Ngân hàng Nhà nước, về đến trạm trước Bộ Y tế - Giảng võ mình xuống. Cô bé vẫn còn đi tiếp, và ngước mắt lên nói lời cảm ơn thay lời chào.
Trước khi xuống xe, nhìn lại bờ vai áo trắng và tấm khăn quàng đỏ dưới mái tóc được tết cao gọn gàng, thấy nhớ con. Nhớ mỗi lần con ra khỏi nhà nhắc con cầm theo 10 nghìn, chẳng phải để đi xe bus mà để có cảm giác... an tâm.

Chiều tối 6.10.2020


(Câu chuyện cũ hôm nay ghi lại ở đây)

Nói với con hôm nay

(Mẹ lưu lại những tâm sự này ở đây, 
vì mẹ luôn nghĩ các con là một phần quan trọng của thế hệ trẻ, mà mẹ và xã hội luôn hy vọng)

Tôm à,

Vậy là một năm mới, một thập kỷ mới đã bắt đầu. Mẹ mong con thật nhiều sức khoẻ và nhiều động lực, ước mơ để có những tháng năm trước mắt vui vẻ, bản lĩnh và vững vàng.

Nhìn lại mười năm đã qua, mẹ thực sự rất tự hào vì con, một cậu học trò đặc biệt, cá tính cũng khác biệt, mỗi năm một vững bước hơn, tự tin hơn, đầy năng lượng cho tới khi con trở thành sinh viên và rời xa gia đình. Mười năm đó, mẹ luôn bên con bằng tất cả mọi năng lượng mẹ có được, để làm hành lang trên con đường con tiến về phía trước. Đến khi con thực sự trưởng thành rồi, mẹ mới thấy thời gian trôi nhanh quá, 10 năm, 20 năm... và giờ đây bắt đầu một chặng 10 năm nữa. Mẹ tưởng tượng đến năm 2030 có lẽ con khác bây giờ lắm, mẹ thì chắc cũng già hơn, tóc bạc hết rồi!

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020

Trở lại góc đời riêng


Viết, có thời điểm đã như là một nhu cầu thiết yếu, vậy mà có những khoảng thời gian cũng hững hờ. Hôm nay, mở lại những trang viết cũ, thấy lại mình của thời gian đã qua, sao nhiều năng lượng?

Cafe một mình nơi góc phố quen, nói chuyện với chị phục vụ người gốc Hà Nội, về món bánh mì pate trứng ốp tại sao không có trong thực đơn trưa thay vì chỉ bún với phở, mà thấy chủ quán giàu có vẫn thuộc về đẳng cấp "nhà quê" bởi trong mắt chị anh ta và nhân viên của quán "rặt" là người Thanh Hóa.

Thế là lại biết về nguồn cơn người sở hữu được căn nhà góc phố đẹp như mơ giữa thủ đô Hà Nội này bắt nguồn từ dân chơi cờ bạc.

Tự mình hỏi mình,  thuộc về đâu khi về quê người ta gọi mình là người thành phố bởi đã "mất mặt" mấy chục năm rồi, chẳng cống hiến, chẳng ngợi ca và chẳng làm gì ngoài một hình ảnh ngày càng già hơn khi trở về và ra đi hào hứng mang theo bao sản vật "tinh túy" của người nhà quê quý tặng cho một người thành phố! 

Chợt thấy, mình như chẳng thuộc về nơi nào, trừ thuộc về một chàng trai Hà Nội... người đã chọn mình để đồng hành suốt những năm tháng đã qua, từ khi còn trẻ, từ khi mình mới rời xa quê...

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020

Ba mươi năm đã qua


Có những mối tình, mấy mươi năm vẫn mong ngày gặp mặt.
Đó là mối tình thầy trò, đó là tình thân với cô bạn chung bàn, với cậu bạn đẹp zai học chung từ lớp một...
Tỷ thứ để nhớ, để thấy nhau mãi là bạn, trong một biển người...
Tấm ảnh quý trong những ngày "lúc nào cũng vội" ☘️


Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2020

Ngày khai trường năm nay


Dư âm ngày khai trường năm nay là...
... bốn mươi năm trước, học lớp 1, vẫn nhớ những thứ được viện trợ của Liên-Xô lên ngôi trường của mình đang học. Nhớ những chiếc áo, tấm chăn, đồ chơi trẻ nhỏ...

Bốn mươi năm rồi, đất nước khác xưa rồi mà ngày hôm nay, những bản xa nơi biên giới Việt - Lào của chúng ta vẫn rất cần viện trợ, người dân trên bản vẫn chưa có điện, vẫn còn nhiều gia đình thiếu gạo, trẻ em thiếu giầy dép, áo quần...

Na Tông - Điện Biên, một xã vùng cao biên giới Việt Lào
Trở về, vẫn nặng lòng nơi ấy, vẫn mong một ngày còn làm được thêm cho nơi này...



Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

Nhớ ngôi nhà xưa

Bây giờ là tháng Năm, mùa mận chín, mới nhớ ra là ngày còn bé, có đủ thứ ăn mà giờ đây thành đặc sản. Nó tạo ra "khí chất" khi lớn là không thèm phải được ăn ngon hơn nữa!

Mình lớn lên hồn nhiên, nhưng chắc mẹ hài lòng có một đứa con gái như mình, đứa con gái đanh đá so với đám trẻ trâu trong xóm nhưng chăm học, chăm làm, và biết thương người như mẹ. Mẹ vất vả, nỗi vất vả của một cô giáo dạy học thời bao cấp, rời trường lớp là trở về với vườn rau, gà, lợn, như thể cuộc sống vốn là như vậy, không toan tính mà đầy dự cảm, logic, để đảm bảo ăn ngon mặc ấm cho ba đứa con.



Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

Nhất định phải đọc!

Bài viết của giảng viên Điều dưỡng người Việt tại Đức!

Chào mọi người, lúc dầu sôi lửa bỏng như thế này, nước Đức nói riêng và cả thế giới đang gồng mình chiến đấu với căn bệnh Covid-19

Trong lúc mình và đồng nghiệp,- những nhân viên y tế KHÔNG được nghỉ làm lúc này ,các bạn những người may mắn được nghỉ làm hay được work from home, mình khuyên là KHÔNG đi ra đường lúc này. Ai ở đâu thì ở yên lúc này, cũng đừng có ý định về VN, những người già 80-90 tuổi họ còn phải chiến đấu tại sao các bạn còn TRẺ mà đã lo chạy trốn. 

Hãy mua đủ đồ ăn và đóng cửa ở nhà nằm xem film hay nghe nhạc thay vì lên máy bay về nước vô tình bị nhiễm chéo và lây chéo cho ng khác nữa.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020

Tìm em ở Mường Hum


Anh về Mường Hum tìm gặp lại em
Người ta bảo em đã lấy chồng chuyển đi nơi khác
Con suối nhỏ duyềnh lên khẽ hát
Hoa xoan rụng trắng đôi bờ


Những ngôi nhà dựng lên trên nền đất xưa
Chẳng còn nhận ra nơi phố cũ
Chân lạc bước giữa dòng người về chợ
Giật mình lắng nghe...tưởng tiếng em cười


Bát rượu năm nao sóng sánh mắt người
Kịp nắm tay em nhưng chưa kịp nói
Anh lên đường hành quân rất vội
Chiếc khăn em trao cùng anh vượt núi băng đèo.

Vẫn còn đây chênh vênh nhịp cầu treo
Xưa em vẫn gọi đùa: Bờ thương, bờ nhớ
Sao để anh chông chênh ở giữa
Nhận về mình cả bờ nắng, bờ mưa.

Đã xa rồi con đường đất ngày xưa
Giờ xe nối xe chờ vượt dốc
Đường nối liền rồi - em thì xa lắc
Bao giờ....em trở lại Mường Hum?


(Sưu tầm)

Vui: Hịch Covid


Hỡi đồng bào toàn quốc!

Chúng ta muốn khoẻ mạnh, chúng ta phải cách ly. 

Nhưng chúng ta càng cách ly nửa mùa, giặc cô vít càng lấn tới, 
vì chúng quyết tâm cho nước ta toang một lần nữa!
Không! chúng ta thà chết đói ở nhà chứ nhất định không chịu để cô vít lan toàn quốc, nhất định không chịu để hàng nghìn con người về chầu ông bà ông vải.

Hỡi đồng bào!
Chúng ta phải ngồi im!
bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc,
hễ là người Việt nam thì phải ngồi im đánh đuổi cô vít.
Ai có ghế dùng ghế. ai có giường dùng giường, không có giường thì nằm lăn ra đất, ra sàn nhà, sàn bếp. ai cũng phải ra sức nằm im chống cô vít cứu nước.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020

Bác sĩ YERSIN

 HIỆU TRƯỞNG ĐẦU TIÊN CỦA ĐẠI HỌC Y HÀ NỘI

Dịch hạch- một trong những đại dịch khủng khiếp nhất trong lịch sử loài người- đã giết chết gần 2/3 dân số Châu Âu và 1/3 dân số Trung Quốc. Và người đã cứu thế giới ra khỏi "cái chết đen" kinh hoàng đó chính là thầy Hiệu trưởng đầu tiên của Đại học Y Hà Nội - Bác sĩ Alexandre Yersin.

Nhận bằng tiến sĩ khi mới 25 tuổi, cùng Roux khám phá ra độc tố bạch hầu và là 1 trong những người tham gia phát triển huyết thanh ngừa bệnh dại, Yersin được xem là học trò xuất sắc nhất của Louis Pasteur.

Từ bỏ tương lai đầy hứa hẹn ở viện Pasteur Paris, Yersin chọn con đường lênh đênh trên biển, luồn lách trong những vùng núi hiểm trở dọc dãy Trường Sơn, vào ở trong những ngôi làng sắc tộc thiểu số để thỏa mãn niềm đam mê khám phá cho dù có lúc ông đã suýt mất mạng. Nhưng thật may là ông đã sống sót và tìm ra cao nguyên Lâm Viên và con đường đi bộ từ Trung Kì sang Cao Miên.

Năm 1894, khi nạn dịch hạch bùng nổ ở Hồng Kông gây tỉ lệ tử vong đến đến 95%, chính phủ Nhật bản đã cử đi một đoàn nghiên cứu do giáo sư Kitasato dẫn đầu với đầy đủ thiết bị hiện đại thì Yersin với chiếc vali đựng kính hiển vi cũ trong cái lán bằng tre phủ rơm cạnh đó trong chưa đầy 1 tuần đã tìm ra trực khuẩn dịch hạch và trở thành thầy thuốc đầu tiên cứu sống một bệnh nhân dịch hạch. Với phát minh vĩ đại đó, Yersin không nhận một chút vinh quang nào cho mình. Ông từ chối tiếp các nhà báo, đặt tên trực khuẩn tìm thấy là Pasteurella Pestis để tri ân người thầy (sau này người ta mới đổi lại là Yersinia Pestis).

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

Thiên tai, nhân họa hay khủng hoảng niềm tin?


Cách đây vài năm, Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất. Một bà chị lấy chồng Nhật post lên Fb rằng.

- Hôm nay đi đổ xăng, sợ khủng hoảng nên đổ đầy bình, định đi siêu thị hốt đồ thì bị chồng Nhật mắng. "Chỉ được đổ nửa bình". Chị hỏi " Tại sao, bình thường em vẫn đổ đầy bình mà ? Nhất là đang khủng hoảng, lỡ mai không còn xăng đổ thì sao ? "

Chồng chị đáp " Vì là khủng hoảng nên mới chỉ được đổ nửa bình. Chừa cho những người đang bị thiếu hụt ở vùng thiên tai".

Và không phải mỗi chồng chị, mà người Nhật nào cũng làm y như vậy ? Vì khủng hoảng nên mọi người đều cố gắng không tích trữ để phần lương thực dư cho những nơi đang gặp tai họa. Nhường cho người đang cần.

Và sau đó toàn thế giới nghiêng đầu trước hình ảnh dòng người Nhật xếp rồng rắn nhẫn nại nhường nhịn, che chở, chờ đợi để được cứu hộ.