Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Đâu là cảm xúc thật ?




 Lại một lần nữa Tôm nói :
- Sáng nay con được nêu tên trên toàn trường vì đạt giải 3 của trường, vào đội tuyển Anh thi Quận.
Mình biết rồi vì tuần trước Tôm đã khoe:
- Có điểm thi học sinh giỏi vòng trường rồi đấy mẹ, con đạt 18/20 điểm.
Mình chẳng thấy rung rinh gì, còn nghĩ "vòng thi Quận có giải mới quan trọng, chứ trường thì...". Mình hỏi :
- Có nhiều bạn được nêu tên không ?
Tôm nói :
- Cũng nhiều vì 11,5 điểm đã được vào đội tuyển nhưng lớp con chỉ một mình con có giải.
Chẳng hiểu sao mình lại còn cố một câu :
- Tốt. Tuyên dương thế có giấy khen gì kèm theo không ? (Hỏi hâm thế đấy !) 

Chợt nghĩ, sao Tôm đạt được gì mình cũng thấy bình thường trong khi Ốc thì...

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Bài văn sáng tạo


       
Bài văn đạt 7,5 điểm và lời phê “Bài viết của em nằm ngoài sức tưởng tượng của cô” đang được cư dân mạng share “điên đảo” trong hai ngày nay. Bài văn được đăng lại trên các trang giải trí và được bình luận là “giống một thứ thuốc giúp làm giảm stress”.


Bài văn có nội dung như sau:

"Đề bài: 

Tưởng tượng 20 năm sau, một ngày em về thăm trường, viết thư cho 1 người bạn cùng học ngày ấy kể lại buổi thăm trường này.


Bài làm :                                                                                   
Mặt trăng, 12 tháng 6 năm 2033
Khánh thân mến !

Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không ?


Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy. Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm. Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không? Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi. Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết. Gia đình tớ sống rất tốt. Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc.


Cô giàu có chứ ạ ?



Hai đứa bé co mình trong chiếc áo khoác quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời tôi: "Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ?".

Tôi đang bận, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, thế nhưng khi nhìn xuống đôi chân của chúng, tôi thật không đành lòng. Những đôi dép lê bé xíu, ướt sũng vì mưa lạnh. "Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng!".

Chúng lặng lẽ bước theo tôi. Hai đôi dép lê sũng nước được đặt trên bệ lò sưởi để hong cho khô. Cacao và bánh mỳ nướng ăn kèm mứt có thể làm ấm lòng trước cái lạnh buốt giá bên ngoài. Đưa thức ăn cho bọn trẻ xong, tôi lại vào bếp để tiếp tục với những con số chi tiêu trong gia đình.

Không khí yên ắng trong phòng khách khiến tôi cảm thấy hơi làm lạ. Tôi nhìn vào trong phòng. Cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng rụt rè: "Thưa cô, cô có giàu không ạ?".



Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Tiểu yêu phớt bố già


Xem lại ảnh chụp khi cả nhà đi chơi thấy nhiều ảnh đẹp nhưng nhiều ảnh cứ như "chuyện ba người !". Nhớ lúc còn bé thì cứ xoắn lấy bố, vậy mà mới lớn lên một tí thì bố chỉ là... cái đuôi ! 






Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Câu chuyện buồn chiều mưa


                                    Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
                                    Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
                                    Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
                                    Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

                                    Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
                                    Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
                                    Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
                                    Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.


Gửi...


                               Dù chỉ là một thoáng hanh hao
                               Cũng đủ nhấn ta chìm vào nỗi nhớ
                               Để rồi thấy lại như người mắc nợ
                               Cứ cồn cào, day dứt nghĩ về em.

                               Dường như là thi thoảng trong đêm
                               Ở đâu đây một mùi hương hoa sữa
                               Dù vẫn biết đó là điều vô lý
                               Không thể tìm trong giá lạnh trời Âu.



Heo may


Nghe tin bên ấy heo may
Cũng se se lạnh bên này đó em.

Nhủ lòng chắc chẳng phải duyên
Chẳng qua chỉ chút ngẫu nhiên của giời.

Ván kia đã đóng thuyền rồi
Mùa ơi đừng dụ ta ngồi gỡ ra…


Thơ Giang Tuấn Đạt

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Đồng chí là rất quý


        Chuẩn bị đi chơi một mình trước hàng 2-3 tháng, vậy mà gặp một "đồng chí" mình thổ lộ thế là tan nát kế hoạch ! Đồng chí nói cũng muốn đi một mình thì làm sao không động viên cho được, thế là 2 đồng chí một mình thành hai mình hẹn gặp nhau tại Đà Nẵng. Cứ cùng chí hướng là "đầu súng trăng treo" thế đấy !

    
       Book chuyến bay lúc 8:05 phút ngày 20-10, sát đến hôm đi rồi Vietnamairlines lại báo toàn bộ chuyến bay đổi giờ thành 6:35 phút, điên quá. Thế là phải lọ mọ dậy từ 4 giờ để 4:30 ra khỏi nhà, trời còn tối mò. Đã gọi taxi Mai Linh chờ vậy nên cứ thế là lên đường thôi, mọi thứ gọn gàng trong một balo, khoác trên vai là không sợ quên gì cả, giá một chiều Hanoi - Noibai là 230.000 đồng, ra đến nơi "tip" cho lái xe tờ 10.000 lấy may sáng sớm, đồng chí tươi cười cảm ơn.

        Nhìn đồng hồ mới 5:15, thì ra lái xe đi nhanh quá, có hơn 30 phút đã đến nơi, thế là làm thủ tục rồi nghĩ sẽ lên tầng 4 ăn sáng cafe dù đã hẹn ăn sáng ở Đà Nẵng. Còn hơn 1 tiếng mới bay, chẳng lẽ lại đi loăng quăng ? giá mà sân bay Nội Bài nó to bằng sân bay Singapore thì mình cũng loăng quăng thật, nhưng đây thì chỉ kiếm chỗ ngồi là yên thôi. Thế là vào thang máy, lên khu dịch vụ, không có một ma nào cả từ nhân viên cho đến khách hàng, vắng teo. Làm kiểu ảnh rồi ngồi vào ghế chỗ mọi khi mỗi lần đi vẫn hay ngồi thì được một chị dọn dẹp nói là phải chờ đến 6:00 mới có người phục vụ, thế thì đi xuống check in vào trong phòng chờ lên máy bay (departure loung) vậy.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Niềm tin và những điều ngộ ra


Chiều hôm thứ Sáu tuần trước, đi làm về, đang ngóng con vì đến giờ về không thấy. Hàng ngày con vẫn xin ở lại trường 30 phút để chơi bóng rổ, nhà gần nên 6 giờ sẽ có mặt ở nhà. Đang sốt ruột thì nhận được điện thoại con gọi về, nói con chờ lấy quả bóng bị bay xuống hồ Giảng Võ, sợ quá dặn vội con không được tìm cách gì hết, đợi mẹ ra rồi tính. Con nói không cần nhưng rồi cũng nói lại "Mẹ ra cũng được". Đặt vội nồi cơm rồi chạy đi ngay.


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Những người con của Đại tướng


           Những ngày qua, báo chí viết nhiều về Đại tướng, viết nhiều về những tình cảm sâu nặng mà các tầng lớp nhân dân dành cho ông. Song ít ai để ý đến đức tính đáng trân trọng ở các con ông. Đó là cách ứng xử của các con ông với nhân dân. Suốt từ chiều ngày 6/10 cho đến hết ngày 13/10 vậy là một tuần các anh chị đã đứng đó, hầu như không ngủ để đáp lễ hàng chục vạn người dân vào viếng Đại tướng.

          “Hổ phụ sinh hổ tử” Đấy là câu thành ngữ mà người đời dùng để ca ngợi những gia đình mà cha con đều thành danh. Phần nào nó nghiêng về khen ngợi, khích lệ hậu duệ nhiều hơn. Bấy lâu nay, chắc là với tính khiêm nhường của mình nên ít ai biết tới các “hổ tử” cũng như các "ái nữ" của Đại Tướng. Nhưng chỉ với một cử chỉ đó thôi đã thấy các anh, các chị đã không làm hổ danh Người.

          Bắt đầu từ đêm đầu tiên Đại tướng qua đời, nhiều người dân thủ đô đã đến đứng suốt đêm trước ngôi nhà 30 Hoàng Diệu, nơi ở của Đại tướng. Trái tim nhạy cảm của những đứa con của ông đã nhận thấy đó là tín hiệu mà họ phải đáp lại. Ngay hôm sau họ đã quyết định mở rộng cánh cửa nhà mình để những ai yêu thương Người đều có thể đến gần linh hồn Người. Rồi tự nhiên như thế, không cần một dòng thông báo trên báo chí nhưng ai cũng biết, khắp nơi dân chúng đổ về lặng lẽ nối nhau, tay cầm hoa vào viếng Đại tướng. Kể từ hôm đó, những đứa con, những đứa cháu của Người trong trang phục màu đen đứng lặng chứng kiến tấm lòng thơm thảo của những người bình dân với cha mình.

          


Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Ngủ quên thật không nên


           Mấy hôm rồi đều làm việc đến gần 2 giờ sáng mới dừng, sáng nay có hiện tượng thiếu ngủ, mắt sưng, đỏ, cồm cộm rất khó chịu.

           8 giờ 40 phút, cuống cuồng bật dậy vì giấc ngủ thêm sau khi thức giấc lúc 6:30 để gọi con trai dậy đi học. Lúc đó mắt nhắm mắt mở pha một cốc milo nóng giục con uống rồi đi, đưa thêm tiền để con đến trường mua bánh mỳ ăn cho đỡ đói. May mà con trai quen nếp ăn ở nhà, không cầu kỳ nên lỡ bữa đến trường ăn gì cũng được nên mình cũng phần nào yên tâm, đỡ áy náy. Con đi rồi, chẳng nhớ nổi đã đi vào giường ngủ tiếp từ lúc nào, choàng tỉnh dậy thì đã thôi rồi...


Nơi ôm ấp giấc ngủ ngàn thu của Người


(Kienthuc.net.vn) - Với Đại tướng, quê hương ruột rà không chỉ là làng Tuy Lộc, huyện Lệ Thủy. Nếu như Lệ Thủy có vinh dự là nơi sinh thành Đại tướng thì huyện Quảng Trạch là nơi ôm ấp giấc ngủ ngàn thu của Người.



Khi biết thông tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ được an táng tại khu vực Vũng Chùa - Đảo Yến (huyện Quảng Trạch, Quảng Bình), nhiều người dân Quảng Bình đã vô cùng xúc động và ngưỡng mộ Đại tướng.
Nhà văn Nguyễn Quang Vinh chia sẻ trên trang cá nhân của mình. Ông nói, lúc đầu ông cũng ngỡ ngàng không hiểu vì sao gia đình của Đại tướng không chọn làng quê của Người để an táng, mà lại chọn Vũng Chùa - Đảo Yến thuộc xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch (huyện của ông).

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Dẫu rằng trời xanh...


DẪU  RẰNG  TRỜI  XANH  BIẾT  LÀ  MÃI  MÃI
MÀ  SAO  NGHE  NHÓI  Ở  TRONG  TIM...

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Những lời khuyên hữu ích (ST)


Bài này dành cho những ai trên 60 tuổi và còn khỏe mạnh

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 10 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.