Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Giữa hai chiều quên - nhớ


                                            Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
                                            Chưa đủ quên để thành xa lạ
                                            Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
                                            Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia
                             
                                            Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
                                            Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
                                            Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
                                            Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

                                            Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
                                            Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
                                            Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
                                            Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên...
                                                                                                                                         St

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Phục vụ theo yêu cầu

          Post lên vài cái ảnh thời sinh viên xem cho đỡ nhớ, đỡ mệt, thế mà nhận ngay điện thoại phản hồi ! Vĩnh phone nói :
         - "Tao xem buồn cười quá phải điện thoại ngay cho mày, sao không post lên những cái ảnh như kiểu chụp ở Lăng Bác ấy, mày có còn nhiều ảnh thời sinh viên không ?".
          - "Hì hì. còn nhiều lắm chứ. Chỉ định post vài cái thôi, xem cho đỡ nhớ thời sinh viên, cái ảnh ở Lăng Bác quả là xịn đấy" !.
          - "Sao hôm đi Hồ Tây lại không có tao nhỉ ? còn nhớ 2 đứa ngồi vào một cái xe đồ chơi của trẻ con cười ngất ngư..."

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Ốm là hay nhớ !

            Mấy ngày nắng nóng thế mà chẳng ốm tí nào. Đến khi trời bắt đầu dìu dịu đi chút thì... như người sắp chết ! Đầu tuần đi làm lại mà khật khà khật khừ. Chán quá.
           Hôm qua, về nhà buổi trưa. Chắc tại người còn mệt nên cảm giác thời tiết cứ như là khó chịu hơn. Lại thèm ăn gì đó mà chẳng nghĩ ra. Thế đấy ! Lúc vui thèm gì cũng nghĩ ngay ra được, còn lúc ốm chẳng nghĩ ra được gì. Nằm dài trên sofa, nghĩ là sẽ nhịn luôn vì ăn gì lúc này cũng chỉ để sống mà thôi, không ăn thì vẫn sống ! 

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Bao giờ ngâu nở hoa

"Nắp đàn khóa sợi dây vẫn hát :
Bao giờ Ngâu nở hoa ...?"

                                                       Những bông hoa nho nhỏ
                                                       Chỉ có chút hương đầm
                                                       Ẩn vào trong kẽ lá
                                                       Như mối tình lặng câm


Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Quê tôi miền Tây Bắc

          Dịp 30/4 năm nay nghỉ dài. Cả nhà lại "Tây tiến". 
         Về quê ngoại, nơi tôi sinh ra và gắn bó hết những tháng năm tuổi thơ cho đến khi bước chân vào đại học. Và kể từ khi đó, là một quãng thời gian thật dài miệt mài gắn bó với Hà Nội, mang hết những hoài bão để biết yêu thêm thành phố thủ đô. Vậy mà từ đây, tôi mới biết không có gì thay đổi được một tình yêu tôi đã có, tôi biết mình mãi yêu hơn là chốn bình yên tuổi thơ mình.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Có một thời hoa đỏ...


Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Bước lặng trên con đường vắng năm nao
Chỉ có tiếng ve sôi ồn ào mà chẳng cho lòng nguôi yên chút nào

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Màu Hoa Đỏ

          Sáng nay, chuẩn bị đi làm, nghe tivi phát chương trình chuẩn bị chào mừng kỷ niệm 37 năm ngày giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước 30-4. Chợt thấy lòng bồi hồi, xúc động khi bài hát MÀU HOA ĐỎ của nhạc sĩ Thuận Yến vang lên "Có người lính mùa Thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo... Có người lính mùa Thu ấy, ra đi từ đó không về..." 

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Hoa tóc tiên

          Loài hoa nhỏ bé, nở dịu dàng chỉ vào những ngày sắp mưa. Loài hoa gợi nhớ cho tôi trở về ký ức tuổi thơ với ngôi nhà của ông bà Nội, vườn hoa trước hiên nhà được nối liền ra tới cổng bằng hàng hoa tóc tiên nở rộ mỗi sớm mai thức giấc, đẹp vô cùng sau mỗi đêm mưa, khi mà trên cánh hoa mỏng manh còn đọng lại những hạt long lanh như ngọc...

Nói cùng Anh



                                           Em vẫn biết đó là điều đã cũ
                                           Chuyện tình yêu quan trọng gì đâu
                                           Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
                                           Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau


                                           Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
                                           Hôm nay yêu mai có thể xa rời
                                           Niềm đau đớn tưởng chừng như vô tận
                                           Bỗng có ngày thay thế một niềm vui




Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Hôm nay, ngày đẹp trời rảnh rỗi

        
       Tưởng nhanh mà tính ra cũng lâu ra phết, kể từ khi tự hứa với mình rằng "sẽ viết vào một ngày đẹp trời rảnh rỗi" chuyện mình chọn cái tên cho blog của mình là Viên Thạch. Chuyện này mình phải gọi là hành trình vì nó là kết quả của cả một quá trình hình thành từ những hào hứng... mới nên.
        Lý do tại sao hào hứng viết blog thì ngay từ khi "mở hàng" bài đầu tiên đã nêu rõ, đó là cảm hứng từ một lần cafe một mình, thế nào bất ngờ "chui" vào được blog Bantroi5 của chú Kiến Quốc, đọc được mấy chuyện cười, mấy comments của các thành viên cựu trường Trỗi mà thời gian tưởng dài bỗng nhiên ngắn lại, thấy nụ cười tự nhiên nở trên môi. Vì điều này, cho đến giờ vẫn thầm cảm ơn chú Kiến Quốc lắm lắm.
        Cứ thế, những buổi sáng tiếp theo, chẳng biết sao ý nghĩ phải có một blog cứ đeo bám trong đầu, và quen tay vẫn tiếp tục tìm Báo liếp: bantroi5 để đọc, thấy gần gũi thân quen cứ như mình là độc giả trung thành từ lâu rồi vậy.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Thư gửi cô giáo của con

          Dưới đây là bức thư của một phụ huynh học sinh gửi cho cô giáo chủ nhiệm của con mình đang học lớp 6, trường THCS GV, Hà Nội. Bao suy tư, lo lắng của người làm cha, làm mẹ được gửi đến cô trong lá thư này là mong cô giáo hãy lấy quyền làm thầy để yêu thương, dạy dỗ con mình, cái quyền mà không phải ai muốn cũng có được.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Mùa hoa bưởi

Hương thầm
Phan Thị Thanh Nhàn

Khung cửa sổ hai nhà cuối phố
Chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ
Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa