Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

TẠI SAO KHÔNG GIÀU

Giờ đây mỗi khi bách bộ bên bờ hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh đầy hấp dẫn của Apricot Hotel toạ lạc trên mảnh đất kim cương 136 Hàng Trống luôn nhắc tôi nhớ đến kỷ niệm trước đây và không gạt đi được suy nghĩ "giá mà tôi có 5% cổ phần ở đây thôi, thì tôi đã đạt được kế hoạch nghỉ hưu ở tuổi 40 rồi!" 

Tôi vẫn lưu giữ cảm giác tiếc nuối này, bởi không phải tiếc đã không giàu mà tiếc là đã nhận ra cuộc đời chẳng mấy khi có cơ hội được làm lại, được sửa sai, và vì cái ngày còn trẻ ấy đã không tự tin vào quyết định của bản thân mà đi tin một bác bảo vệ.

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2024

NGƯỜI ẤY VÀ TÔI


Năm học cuối cấp tôi lấy một nửa tờ giấy viết mấy chữ in hoa nắn nót TAO YÊU MÀY CÓ ĐƯỢC KHÔNG? gửi người bạn gái ngồi bàn trên. Tôi gói cái thước kẻ vào bên trong tờ giấy, chọc chọc vào lưng hắn ta. Hắn ta không ngoảnh lại , mà quơ tay về phía sau gạt bỏ cái thước. Một lúc sau tôi lại lấy chiếc thước chọc vào lưng hắn ta, lần này tôi chọc chính vào cái cúc áo ở giữa lưng hắn? Chính vì thế mà hắn ta nổi cáu , quơ tay về phía sau giật mạnh lấy cái thước cho luôn vào ngăn bàn. Một lúc hắn đập đập cái thước vào chân tôi dưới gầm bàn. Tôi cúi xuống cầm cái thước lên vẫn tờ giấy ấy, mở ra mỗi chữ ĐƯỢC to tướng nguệch ngoạc? 

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2024

Dư âm Covid

Covid-19 diễn ra cách nay đã 4 năm. Vậy mà bỗng giật mình khi chạm vào những ký ức ngày ấy.
Lật tìm giấy tờ cũ cho con, thấy 10 bức hình mình đã in ra, trong 1 tập clear để dưới đáy những tập hồ sơ lưu của các con. Bắt đầu là khi mình ôm con đầu lòng trên tay, rồi con thứ 2, rồi những khoảng khắc con lớn lên, ảnh cả nhà... và cuối cùng là một ảnh chân dung của mình với ý nghĩ đó là ảnh cá nhân, có thể thờ nếu Covid lôi mình đi cùng bao người khác!.

Mình đã mua một đống thuốc tăng đề kháng, bổ phổi, bổ phế quản. Không chỉ thế, một máy thở ôxy y tế loại điện tử hiện đại mình đã rước về trong sự bực bội của đức ông chồng vì cho rằng mình quá lo xa. Mình đã tưởng tượng ra sẽ ở nhà khi bị nhiễm bệnh thay vì được đưa đến bệnh viện, được nhốt chung với những người nhiễm khác, để rồi người nhà nếu còn sống sẽ đến tìm di vật mình để lại, mình chỉ còn là kỷ niệm lúc rời nhà!. 

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2024

XE BUÝT Ở NHẬT

Mình không thấy có gì đặc biệt khi nước người ta hiện đại, đất nước hiện đại thì phải hiện đại thôi!. Cảm giác hình như họ hiện đại thì họ ít nói, ít so sánh, ít bài xích, này nọ. Hình như thế, vì có hiểu tiếng của họ đâu mà biết! 

Hai mươi năm trước, lần đầu tiên được xuất ngoại. Đất nước Singapore khi ấy cho mình một ấn tượng mạnh mẽ và là động lực cho mình quay trở lại đó lần thứ hai để học tập và trải nghiệm. Sự nuối tiếc khi ấy là vì mình đã không còn ở tuổi 18 nữa, nhưng lại thấy may mắn vì những gì hiện đại, văn minh của Singapore đã thay đổi nhận thức của mình, tạo động lực cho mình nhiều hơn trong suốt những khoảng thời gian sau đó. 

Mình thích những phụ nữ ở các nước hiện đại, và đôi lúc mình bị xem là khác biệt với những phụ nữ Việt truyền thống, dịu dàng. Mình tuy thích nấu ăn, thích dọn dẹp, đan lát, khâu vá, viết lách nhưng mình lại thích lái xe, thích cafe sang không chảnh, thích các loại xe tốn xăng và thích đi một mình nếu không có người mình thích đi cùng, ... (vân vân và mây mây)! 

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2024

Người hướng nội


Nếu bạn làm tổn thương một người hướng nội, họ sẽ không trả thù, họ chỉ rút lui khỏi cuộc đời bạn. Thấy tin nhắn bạn gửi nhưng họ không trả lời, bạn gọi điện cho họ nhưng họ không bắt máy, và không tham giác các cuộc hẹn với bạn.

Họ không muốn xung đột.
Không muốn tự rước áp lực.
Không muốn phải đau đầu.
Họ chỉ muốn được yên thân.
Và họ không hề có ý làm tổn thương bạn.
Họ chỉ biến mất khỏi đời bạn. Và họ làm điều đó một cách lặng lẽ.