Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Trẻ trâu đã lớn




Vèo một cái, bố mẹ bé lại, đứng bên con là thấy. Hai chàng trai yêu quý hôm nay đã trên mét tám cả rồi. Đã có những nét cá tính riêng chứ không còn nhí nhố nữa. Tự nói: "Giờ con đỡ trẻ trâu hơn rồi!".

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Tự tin giật mình


Khoảng thời gian chiều thứ 7 luôn là khoảng thời gian ấm ớ, vì ngủ thì không muốn, làm việc gì cũng ngại, ra ngoài càng không muốn. Ba mẹ con cùng tụ lại ngổn ngang trên cái sofa, Tôm thì chiếm cái tivi chơi PS4, ốc thì latop, mẹ thì iphone. Tuy nhiên, màn giao lưu thì khá phong phú. Từ chuyện Ốc cần học thêm 1 ngoại ngữ nữa là tiếng Đức hoặc tiếng Nga để kịp 3 năm nữa, đủ điều kiện nếu muốn là người đàn ông bản lĩnh, còn xách balo lên đường. Mẹ được dịp biểu diễn năng lực tiếng Nga mất gốc cho Tôm Ốc nghe, phát hiện ra cả hai ông con không biết học từ đâu cũng biết một số từ tiếng Nga mới khiếp!


Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Ngáo Ngơ


Đêm qua, chừng 12 giờ đêm điện thoại mình đổ chuông, hiện lên là tên anh bạn mình, đi nhậu từ hồi chiều. Chưa kịp alo thì bên kia là giọng nói của một người đàn ông lạ:

- Chị ơi, chị có phải là chị Ngao, chị Nga vợ anh Tiến không ạ?
Số điện thoại của anh Tiến gọi mà lại hỏi chị Nga vợ anh Tiến thì..., nhưng vì trong lòng không xuất hiện suy nghĩ gì ngoài nghĩ là, thôi chết rồi, anh này đi nhậu từ chiều, hoặc say quá, hoặc bị CSGT túm, hoặc va chạm trên đường, hoặc làm sao vì nhậu...

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Ba năm trước


Facebook có tiết mục nhắc lại kỷ niệm cũng hay. Hôm nay, nó nhắc mình kỷ niệm của ba năm về trước. Thấy nhớ, thấy bâng khuâng và thấy nhiều điều đang còn ở ba năm tiếp nữa.

Singapore năm 2013

Đèo Khau Phạ - Mù Cang Chải, Yên Bái 2016

Hai ảnh chụp cách nhau ba năm, quả là rất nhiều thay đổi. Đôi khi, mong thời gian ngừng trôi...

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Sài Gòn ngày gặp bạn



Sau một năm gặp mặt nhân kỷ niệm 20 năm ra trường của khoá 15 trường Luật tại Hà Nội, lại một lần gặp nữa bắt nguồn từ dư âm ấm áp của khoảng cách gần mà xa ấy, tại Sài Gòn - Long Hải. Giờ đây, nhìn lại, hai mươi năm đủ để cho những sinh viên Luật năm nào trở thành những bậc cha mẹ của một thế hệ giống như chính mình ngày ấy, nhưng đủ đầy hơn. Thời gian như xoá nhoà những con đường đã đi... để đến bên nhau hồn nhiên đầy lắng đọng. Có lẽ, mỗi sự lựa chọn dù đúng hay không khi bước chân vào đại học, thì vẫn thấy những ánh mắt đầy tự hào vì cái chất của dân trường Luật thấm đầy.


Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Bài học quý giá từ Steve Jobs


Những lời cuối cùng của Steve Jobs - người sáng tạo ra Iphone Apple - chấn động cả thế giới.

 "Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.

Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.


Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Mưa, vội và điều bất ngờ


Sáng, đang rất vội nhưng cũng kịp nhìn thấy phía trước ngược chiều một anh "sáng trưng" đang đi gần về hướng mình. Đường nhỏ, kệ, không hướng mắt vào anh ấy nữa không lại bảo vô duyên. Đúng đoạn giao nhau, mình đã hạ cái ô của mình xuống thấp hơn ô của anh ý, che bớt đi cái vội vã của một đứa đang lo muộn giờ thì ối zời:

- Hà! 



Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Con gái là báu vật


Hôm nay, lướt Facebook thấy một bài viết của một ông bố xem con gái như báu vật của cuộc đời mình, và ông bố này đã soạn ra hẳn một danh sách dài ngoằng về tiêu chí tuyển bạn trai cho con gái. Đoạn status của ông bố có tên trên Facebook là Việt Hoàng đã nhận được 4,2 nghìn lượt like và gần 1 nghìn lượt chia sẻ chỉ sau vài ngày.

Con gái tuyệt đối là báu vật của đời. Con gái tôi thì tuyệt đối là báu vật của tôi. Hehe, vì thế ngay từ bây giờ, tôi đã soạn ra một bộ tiêu chí để tuyển bạn giai cho nó sau này.


1. Những thằng lái xe ngu, húng chó, láo, ẩu sẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe. Để test trình lái xe, tôi sẽ yêu cầu thằng cu bạn giai này chở đi mua "riệu". Nó đi nhanh không được, đi chậm không xong. Tuyệt đối phải bình tĩnh, điềm đạm, hợp lý, nhẹ nhàng. Phong độ đàn ông thể hiện qua việc điều khiển xe trên đường và vợ trên giường. Nó không đủ khả năng lái xe an toàn thì coi như vứt. Get out!


Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Nhà có thích khách


Đêm về sáng, hoảng loạn trong cơn mơ bị bọn buôn người gồm hai thằng trông biết ngay là gấu mèo giam vào một căn nhà cũ kỹ nhưng ngay gần đường quốc lộ. Cùng nhóm bị khống chế còn 3 cô gái nữa cả trẻ cả không trẻ lắm nhưng nhận ra có cả cô cháu gái làm kiến trúc ở Sài Gòn. Thật đúng phải là mơ mới nhận ra trong hoàn cảnh như thế mình cũng thấy vô cùng lo sợ, quay cuồng trong suy nghĩ tìm cách nào để thoát ra ngoài được đây?

Hai thằng canh giữ cứ đi đi lại lại, cửa mở hé không khoá chắc để tiện hai thằng ấy ra vào. Có lẽ cảm nhận được mức độ bi đát nếu bị bán sang Trung Quốc nên mình liều lao vù ra cửa không quên ra hiệu cho cô cháu chạy cùng. May làm sao là mơ lần này không bị rơi vào cảnh chân cứ xoắn lại, chạy như không chạy mà lại chạy như thật với tốc độ chắc 20km/ giờ! May nữa thế nào nhà sát bên cạnh lại như đang có liên hoan gì kiểu như ăn hỏi nên khách rất đông, kê bàn đầy ra sân nên mình vừa chạy vừa kêu (không gào) và lao tọt vào trong nhà ấy. Vào tít trong cùng rồi vẫn run vì lại nghĩ lỡ hai thằng kia không sợ ai mà vào tận nơi bắt lại thì sao? Sợ quá, thành ra tỉnh giấc. Chưa kịp  hoàn hồn và mừng vì chỉ là mơ thôi thì trong đêm tối chợt một tiếng kêu hãi hùng vang lên:

- CÓ THÍCH KHÁCH!


Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

Đi tìm sự hoàn mỹ


Một gia đình có 2 người con, khi 2 anh em này lớn lên, ông bố đã gọi 2 con lại và nói: “Các con đều đã lớn rồi, nên ra ngoài làm gì đó. Trong những dãy núi đằng kia có những viên ngọc được mệnh danh là ‘tuyệt thế mỹ ngọc’. Các con hãy đi tìm chúng, tìm không được thì đừng có về nhà.”

Nghe lời cha, hai anh em ngày hôm sau đã đi vào núi để tìm ngọc quý.

Người anh là một người rất coi trọng thực tế, đôi khi tìm ra những viên ngọc không được lành lặn, hoặc những viên ngọc có mầu sắc bình thường, thậm chí là những viên đá có chút đặc biệt, anh đều cất vào trong túi.



Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Chia tay chú Vũ Anh


Có người nói: 

- Có buồn, có thương thì cũng một chút thôi để người ra đi được thanh thản, được siêu thoát mà đầu thai vào kiếp khác. 


Mình cũng chẳng hiểu về giáo lý nhà Phật nên chỉ biết là, khi nghe tin ai đó mình quen và quý mến ra đi, thì cảm xúc chẳng thể biết lúc ấy là nhiều hay ít hay vừa cả. Buồn là buồn, thương là thương và suy nghĩ là suy nghĩ như bao người khác... Sao mà có thể tự kiểm soát nổi cảm xúc tiếc thương người ra đi có trong lòng lúc ấy? 



Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Khúc Trương Chi


                        Có một ngày em đến tựa cơn mưa
                        Cho anh khát cái nắng mùa hạ cũ
                        Tuổi hai mươi nồng nàn như hơi thở
                        Bất chợt yêu, bất chợt cũng mùa hè.

                        Có một ngày em đến tựa giấc mơ
                        Với ánh mắt ru anh về dĩ vãng
                        Nửa vẫn đây, nửa đã là ảo ảnh
                        Khát khao ơi, em có thật trong đời? 

Lại chuyện Côn Đảo


Không hề nghĩ đến Côn Đảo mình lại có được cảm giác bình yên và dễ chịu đến thế. Trước khi đi, cứ hình dung Côn Đảo là thị trấn với nhiều con phố ngoằn ngoèo, lên xuống, hai bên cỏ mọc ven rìa..., đêm xuống lạnh lẽo, âm u. Mình tìm đọc nhiều bài viết về Côn Đảo, hỏi về Côn Đảo qua hai người đã từng đến Côn Đảo trước đó là chú Hữu Thành (từng đi một mình) và cô bạn Thu Hà (đi cùng gia đình) nhưng tuyệt nhiên mình không hề nhận được lời khuyên nào nên thế này hay thế kia mà chỉ gỏn gọn những thông tin rằng: 
- Côn Đảo bé tẹo ấy mà, đi tí là hết; 
- Côn Đảo chẳng có gì ăn, chẳng có gì chơi; 
- Đặc sản Côn Đảo là hạt bàng thôi;
- Hải sản ở Côn Đảo chẳng có gì đặc biệt, mà cũng đắt; 
- Các đảo nhỏ quanh Côn Đảo rất đẹp;
- Đi viếng nghĩa trang Hàng Dương vào lúc 12 giờ đêm cũng thấy run...

Mệt vì thi


Ngày mai Ốc thi, mong sao tối mai về có thể cười được như thế này. Thi với cử, con mệt một, mẹ mệt mười... 

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

Lan man cho những điều mơ ước



 Năm 16 tuổi, cứ chiều đến là bắt gặp cảnh Bạch Hà ngồi trước vô-lăng chiếc U-oát tháo mui chở đến gần hai chục khách, đứng ngồi lố nhố phía sau làm mình bái phục. Ấn tượng với hai búi tóc tròn như nắm tay vểnh trên hai bên tai với nụ cười toe toét lượn vèo qua trước cửa nhà mình làm mình cứ thầm tự hào có cô bạn được thế!. Hình ảnh một cô gái học lớp 12, sáng đến trường chiều lái xe giúp bố kiếm tiền có lẽ hiếm ở đâu có được. Nhà Bạch Hà có bốn chị em gái nên cô bé ngoan ngoãn giỏi văn nhất nhà được bố đem ra làm cộng sự, đến tận bây giờ mình cũng vẫn chưa thấy đâu một cô học sinh 16 tuổi tự tin lái ô tô như cô bạn thân của mình ngày ấy. Có lẽ vì thế mà âm ỉ trong thẳm sâu tâm hồn mình, dù không nói ra nhưng hình ảnh một cô gái lái xe với mình luôn rất đẹp, rất phóng khoáng - tự tin. Và cũng có lẽ vì thế mà mình nghĩ nếu có cơ hội thì mình cũng sẽ làm được, vì mình cũng là một cô gái mạnh mẽ chẳng kém gì Bạch Hà, cùng tên là Hà mà!